Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

XIN ĐỪNG QUÊN


 

 

Description: https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhyYRS31qtJreEg6r98MpIG6yd4hnYlwqlXXG38sNUqi-IpjJm0HNSLEav5enQkL2aJ6zHjpMxNajo2AOnmfb6HULP8-zJqRXzDpoyC8EIsVc8LbScMvZtKG3WI0W0D99JIegiyPijKX7hM/s1600/Tq-+ban+do+1979.jpg
Bản đồ chiến sự Trung Quốc vạch ra trong cuộc xâm lược VN - 2-1979

             

                Khi xem TV thấy người phát ngôn Bộ ngoại giao mặc comple chững chạc,  hùng dũng chém thẳng bàn tay về phía trước lên án và  yêu cầu Trung Quốc rút ngay giàn khoan DH 981 ra khỏi vùng biền Việt Nam, tôi bỗng nhớ đến hình ảnh cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên  mỏng manh  chiếc áo sơ mi cổ lá sen  ngẩng cao đầu nhận mức án 2 năm tù vì “tội”  rải tờ rơi  4 chữ  “ Trung Quốc cút đi” làm ảnh hưởng đến tình hữu nghị Việt – Trung.

Khi biên tập viên Quang Minh của VTV  hệ thống lại những hành động  Trung Quốc  xâm chiếm  Hoàng Sa, Trường Sa , đâm thủng tàu đánh cá ngư dân, cắt cáp giàn khoan dầu của Việt Nam trên vùng biển Việt Nam , tôi  bỗng nhớ  sự hắt hủi đối với  vợ con thiếu tá  Ngụy Văn Thà và 74  người lính Việt Nam cộng hòa đã tử chiến để bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 bị coi là ngụy;  nhớ  64 chiến sỹ Hải quân Việt Nam hy sinh ở đảo Gạc Ma năm 1988  bị lãng quên , và nhớ  cụm từ  mà VTV thường dùng như “Tàu lạ” , “ Kẻ lạ”, “ Bị đứt cáp” để khỏi làm sứt mẻ mối quan hệ Việt-Trung.

               Khi nhìn hình ảnh  giàn khoan H D 981 của Trung Quốc  nghạo nghễ  trong  vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam  giữa  từng từng lớp lớp tàu cá, tàu hải giám, tàu quân sự  hung hăng  vây ráp ,bắn súng nước và  đâm  thẳng vào tàu cảnh sát biền và tàu cá Việt Nam , tôi  nhớ  hình ảnh lãnh đạo đảng, nhà nước Việt Nam  ôm hôn  thắm thiết  lãnh đạo đảng, nhà nước Trung Quốc ; và hình ảnh   những lá cờ Trung Quốc được gắn thêm một ngôi sao  mà VTV đưa lên cứ  nhập nhòa trước mắt tôi.( Đã  hai lần cờ Trung Quốc gắn thêm  ngôi sao xuất hiện trên VTV :   Lần thứ nhất  trên những  lá cờ của các cháu thiếu nhi đón Tập Cận Bính thăm Việt Nam  ngày 21-12-2011, lần thứ hai  khi đua tin  Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc) .

Description: https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqvtaag1FpL7KP_kyfCi9tXPMUhc45PoeGkvo7TRN0fGVefVXKz_qoV1IJv6d72UR_a3q2-PXCxohLUFlLH2gJcaWSD838CitU8mV01WsIZZQvnK2r0Q9qa3h9SWEs86Pm5BPvVZxP2bON/s1600/mao.jpg

               Rồi hình ảnh tấm  bia  tưởng niệm các chiến sỹ Sư đoàn 337 hy sinh chống quân xâm lược Trung Quốc năm 1979 ở Khánh Khê   bị đập bỏ, Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên xuống cấp tương phản với  hình ảnh  Nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc  nổi bật hàng chữ Hán “ Việt Nam nhân dân ký công”  mới xây hoành tráng ở Yên Bái hiện lên , xen lẫn với  hình ảnh viên sỹ quan công an đạp vào mặt người biểu tình, hình ảnh cưa đá tạo khói bụi  mù mịt  quanh tượng đài vua Lý Thái Tổ xua người mít tinh, hình ảnh lá  cờ tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp bị kéo xuống khi chưa hết  Quốc tang  để đón Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc  Cường... Nhiều, rất nhiểu hình ảnh về mối quan hệ Việt-Trung đầy ngang trái , bẽ bàng , chua chát.

           Cứ tưởng đã đến lúc nói  bộc trực như người dân ít học quê tôi  : “ Nhổ  toẹt vào bọn Tàu ô!”  Nhưng không, vẫn còn nhiều người  muốn ôm cầm.

           Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời báo chí quốc tế ở Philippin :

 “ Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình,  bởi vì chủ quyền lãnh thổ , chủ quyến biển đảo là thiêng liêng. Chúng tôi mong muốn có  hòa bình, hữu nghị , nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển ;  nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận một thứ hòa bình , hữu nghị viển vông lệ thuộc nào đó”, thì có những tiếng nói trái ngược.

           Ngoài hành lang  kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa XIII ,  ông Vũ Mão, nguyên Uỷ viên trung ương đảng, Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội, người từng đọc bài điếu văn xúc phạm  tướng Trần Độ bị gia đình, bạn bè ông  và nhiều tướng lĩnh phản đối,  đã thẽ thọt với một quan chức  : “ Chúng ta nên nói với nhân dân thế nào về phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt trong quan hệ đối ngoại hai nước. Tôi cho rằng , 16 chữ có thể có lúc không đạt được, nhưng nó vẫn là cái mong muốn muôn thuở” .

           Ông Vũ Mão muốn dạy dỗ nhân dân thế nào nhỉ?  Ông vòng vo thế này : “ Mối bang giao với  Trung Quốc đã có thời  kỳ rất tốt đẹp mà Bác Hồ góp công xây dựng nên. Chúng ta cần phát huy điều đó. Có lúc mối quan hệ hai bên trục trặc , lúc thăng,  lúc trầm thì có thể coi đó là sự việc cụ thể nhưng không đến nỗi ngỡ  ngàng.  Chúng ta không đến nỗi bi quan để xử lý tình hình. Tôi mong muốn nhanh chóng có sự ổn định trở về mối quan hệ hai nước láng giếng tốt để cùng phát triền...”

             Cuối  cùng ông Vũ Mão  mượn lời Hồ Chủ tịch  để  lái dân  ngoan ngoãn  đi theo con đường  “ mong ước muôn thuở” mà ông chọn.  Ông nói : “ Hồ Chủ tịch đã dạy “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”.



            Vũ Mão từng được Đảng đưa sang  Quế Lâm , Trung Quốc ăn học từ năm 1954 đến năm 1957 ,  ông có quyền nhớ món mì ngựa  vỗ béo mình , nhưng xin đừng quên vị  đắng cay   bạn bè ông phải nếm trải, nhất là  đừng quên những thứ Trung Quốc đã lấy của Việt Nam, những tội ác của Trung Quốc  đối với  nhân dân Việt Nam mà lịch sử đã ghi  chép . Tội ác mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã viết trong thư kêu gọi nhân dân cả nước trước cuộc xâm lược của Trung Quốc năm 1979 : “ Tội ác trời không dung đất không tha!”

              Ông  Vũ Mão đừng lập lờ  đánh lận con đen lời nói cùa Hồ Chủ tịch.

             Ai cũng biết ngày 31-5-1946, trước khi lên đường sang Pháp dự Hội nghị Fontainebleau , Hồ Chủ tịch đã  nói với cụ Huỳnh Thúc Kháng : “ Tôi vì nhiệm vụ quốc dân giao phó phải đi xa ít lâu, ở nhà trăm sự có khó khăn nhờ cậy ở cụ cùng anh em giải quyết giúp cho. Mong cụ “Dĩ bất biến, ứng vạn biến!”

            Lời Hồ Chủ tịch căn dặn cụ Huỳnh Thúc Kháng  còn một vế thứ hai là : “ Dĩ chúng tâm, vi kỳ tâm”, nghĩa là lấy cái “Tâm”  của chúng sinh làm “Tâm” của mình. Đó là  cốt lõi văn hóa trong triết học phương Đông.

            Tâm nguyện  của dân là  độc lập, tự do của Tổ Quốc vì hạnh phúc  của  nhân dân , đó  là  cái “ Dĩ bất biến” , cái bản thể, cái  lập trường duy nhất không thể thay đồi.  Còn  “ Ứng vạn biến” là những  hiện tượng phát sinh  có thể  tùy hoàn cảnh  giài quyết , nhưng không được  trái ý dân . Dĩ bất biến, ứng vạn biến, mà  Hồ Chủ tịch dặn cụ Huỳnh Thúc Kháng  năm 1946 là phương châm chiến lược   đậm  tính nhân văn như vậy.

             Còn cái ông Vũ Mão muốn biến thành bất biến thế nào?

            Năm 1999 ,khi ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu thăm Trung Quốc, Giang Trạch Dân đã phóng bút viết 16 chữ , đó là : “ Sơn thủy tương liên, tư tưởng tương thông, văn hóa tương đồng , vận mệnh tương quan” ( Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai). Không biết ông Lê Khà Phiêu có đồng ký tên hay không...

            Mười lăm năm  “ Sơn thủy tương liên”, trên đất liền mốc biên giới Trung Quốc lấn sang Việt Nam, cướp  một nửa thác Bản Dốc , rừng đầu nguồn Trung Quốc thuê làm gì tùy;  ngoài biển Trung Quốc xây dựng thành phố Tam Sa trên quần đảo Hoàng Sa , xây  sân bay trên đảo Gạc Ma , bây giờ đưa giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.   Mười lăm năm “ Tư tưởng tương thông” chốt lại bằng  việc Trung Quốc tuyên bố “ Quan điểm về giàn khoan là không đổi” và  cắt đứt đường dây nóng , “Văn hóa tương đồng” bằng việc phim Trung Quốc tràn ngập màn ảnh nhỏViệt Nam, và  “Vận mạng tương quan” bằng  lời tuyên bố : “ Dạy  cho Việt Nam một bài hoc”...

            Ông Vũ Mão  muốn  những thứ đó bất biến ư ?

            Xin lỗi đó không phải lòng dân.

           Lưỡi gươm đã  đâm thẳng vào mạng sườn chúng ta.   Xin đừng viển vông nữa.

           Cũng đừng quên những lời cảnh báo  đã cất lên hàng chục năm rồi. Và chính vỉ những lời cảnh báo xuất phát từ trái tim sục sôi bầu máu Việt, yêu nước Việt đó , mà có người đã bị chết oan, có ngưới đã và đang ở tù, có người đang phải lưu vong nơi đất khách quê người.

            Đất nước đang lâm nguy , mọi người phải  gác nỗi đau riêng đề bảo vệ Tổ Quốc, nhưng xin đừng quên cảnh giác với những kẻ cơ hội, bán nước cấu vinh.Xin đừng quên!

      1-6-2014

         M D

KHÁI NIỆM DÂN OAN VÀ NHỮNG NGƯỜI ĐẤU TRANH CHO DÂN CHỦ .

TRẦN HẰNG !
PHẦN 2 !

KHÁI NIỆM DÂN OAN VÀ NHỮNG NGƯỜI ĐẤU TRANH CHO DÂN CHỦ .

    Bạn Thacht Trant Thân Mến !

   Tôi không nói cho riêng ai , nói chung chung vậy , ai có tư tưởng vậy sẽ không vậy nữa . Nhà Đấu Tranh cho "Dân Chủ" thì nhiều lắm , Không ai kiểm soát được hết , Vì Không cần lý lịch và tiểu sử , ai cũng tự giác mà không đòi hỏi gì .
Dùng từ đấu tranh “Dân Chủ” nghe nó to tát quá .
Chỉ tại Chính Quyền Nhà nước Việt Nam quá ư nhỏ mọn , hẹp hòi và Cấm đoán, có tật giật mình, Tham nhũng… nên mới luôn gồng mình và sợ sệt với hai Chữ “Dân Chủ” .Một đất nước Phát triển muốn tiến Bộ thì nhà nước đó sẽ phải tự Học hỏi về Dân Chủ, phát huy điều tốt và nhân rộng nó lên .

   Đấu tranh cho Dân làm Chủ , có nghĩa là Quyền làm Chủ của mỗi Con người phải không ? Tôi hiểu ít lắm ...
   Nhưng người Dân bị Oan, bị mất mát , Người ta sẽ có cả Trái tim đang nhỏ máu . Họ đau cái đau của riêng Họ lại thêm phần đau cái đau chung của Dân Tộc và họ đã tìm hiểu được thủ Phạm làm họ đau còn chính xác hơn người ít đau hơn. Đó là kẻ thù chung của Dân Tộc, là Kẻ THAM NHŨNG Hại Dân , không muốn làm gì cho Nhân Dân mà chỉ muốn vơ vét cho đầy túi tham và cuối cùng, Chúng đã bán mình cho Quỷ dữ chỉ vì tiền . Có nghĩa là kẻ đó sẵn sàng Bán nước – buôn Dân .


    Người Đấu tranh cho Dân Chủ , Nói và làm theo một chiều hướng nhất định . Nhưng Người Dân Oan thì toàn diện hơn . Họ có cả mọi Tố chất đó , Họ có cả lý luận lẫn thực tiễn và trong đó có cả Mùi của Mồ Hôi và nước mắt – Thậm chí cả tính mạng của Mình . Hòa chung cái đau chung của Dân Tộc, là chung một kẻ thù là Giặc Nội Xâm bán nước . Hồ sơ về Họ rõ và sáng hơn bao giờ hết . Bạn hãy ra Vườn Hoa “Dân Oan Mai Xuân Thưởng – Hà Nội” bạn sẽ thấy , Có nhiều Người Dân Oan với nhiều hoàn cảnh khác nhau từ mọi miền của Tổ Quốc , trên 64 Tỉnh Thành . Họ có nhiều Thành Phần Phong phú và đa dạng . Nhưng họ đều mang chung một nỗi niềm đau khổ do bị cướp , Bị áp bức và Bị mất đi cái quý nhất mà họ có . Họ mất mát đau thương và Cô Độc . Họ bị bỏ rơi và bị Xã Hội Quên lãng , còn Nhục hơn cả Kẻ hành khất ăn xin bởi đội ngũ Công an , chìm, nổi và Những kẻ chiêu hồi , Tù tội, đầu gấu , Thất nghiệp, nghiện ngập luôn bám theo họ , chúng làm tay sai cho An ninh , Công an chỉ đạo , chúng lập công và xuống tay tàn ác với những người dân Oan Vô tội đang ngày đêm màn Trời chiếu đất , lăn lóc gầm ghế vườn hoa , bẩn thỉu và rét mướt …

   Tôi muốn nói : Cả cuộc đời Họ đi theo khiếu kiện , từ lúc trẻ cho tới già, Họ nằm ở đó đã mấy mươi năm trời mà chưa bao giờ Chính Phủ hay các đại Biểu quốc Hội biết đến Họ . Có người kiện 25 năm trời , nằm ở đó nhập Hộ Khẩu Vườn hoa luôn . Có Người đã nằm đó 30 năm trời … Hiến dâng cả cuộc đời cho Cái Oan ức mà họ cố đi tìm Công lý tại cái vườn hoa Oan nghiệt đó . Có Người đã ngã xuống và không còn bao giờ ngồi dậy được nữa và Họ đã bỏ xác tại Vườn Hoa Oan nghiệt đó . 


   Có người ít nhất bị gài bẫy với những cái tội lãng xẹt do Công An và Chính Quyền dăng ra cho họ : Tội gây rối do nói to và tranh luận vì quá uất ức và mệt mỏi. Thế là vào tù ngồi , có ít nhất là một lần , Có Người được Công An tại địa Phương nơi Họ đã ra đi kiện vượt cấp trên Trung Ương hy vọng tiếng kêu cứu của mình thấu tới Quốc Hội và Chính Phủ . Ai dè Họ còn bị ghẻ lạnh và ngược đãi nhiều hơn, bị đánh nguội , bị xô đẩy, bị vất lên thùng xe như con lợn, bị chở ngược về Quê những ngày có Quốc Hội họp hay có phái đoàn nước ngoài sang viếng thăm ký kết . Họ đã bị Công An địa phương nơi bị kiện, tặng cho hai lần tù tội khi trở về . 



    Vậy Bạn thấy Dân Oan có một bản lĩnh phi thường Tổng hợp không ?
    Họ có cái Bạn có .
    Họ có cả cái Bạn không có đó là sự mất mát quá lớn !
    Cho nên, kết hợp và đoàn kết lực lượng Dân Oan lại , Chúng ta có thêm sức mạnh hơn bao giờ hết .


Trần Thị Hằng !

18.05.2014. (4 ảnh + thêm ảnh minh họa)
nguồn FB : https://www.facebook.com/tranthi.hang.9047