Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

BẢN LÊN TIẾNG CỦA HỘI GIÁO CHỨC CHU VĂN AN VỀ VIỆC THẦY GIÁO VŨ VĂN HÙNG BỊ TẠM GIỮ, TẠM GIAM



                     Hình ảnh thầy giáo Vũ Văn Hùng trên sân NoU FC Hà Nội

    Trưa 4/1/2018, thầy giáo Vũ Văn Hùng (Vũ Hùng), cựu TNLT đi tham dự buổi gặp mặt kỷ niệm thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An (HGCCVA). Sau khi buổi họp mặt buộc phải dừng và chia tay một cách bất thường thì thầy Vũ Hùng bị mất tích. Gia đình bạn bè gọi ĐT chỉ nghe chuông, không thấy trả lời, đi dò tìm hỏi CA, đến 10h đêm mới biết thầy đang bị giữ ở CA phường Thanh Xuân Bắc, quận Thanh Xuân Hà Nội. Khi đến nơi chị Mai (vợ VVH) thấy chồng mình bị còng tay, hỏi CA đang canh giữ lý do gì thì họ trả lời thầy Hùng “đâm người”, bạn bè hỏi thì họ trả lời “do say rượu đi xe máy đâm phải người ta, đang nhập viện”. Hỏi biên bản, người làm chứng thì đều trả lời vu vơ … Ngay sau khi gặp được chồng ở phường TXB, họ lập tức cho taxi đến áp tải thầy đi đâu gia đình bạn bè không ai biết, thầy chỉ kip nói với vợ, “anh bị gài bẩy, vu cáo”. Chị Mai xin đi theo họ ngăn lại, hỏi CA phường này chở đi đâu, được trả lời “không biết”. Đến sáng 5/1, chị Mai tiếp tục đến CA phường TXB hỏi, họ mới cho biết thầy bị đưa lên quận Thanh Xuân và cho số ĐT của điều tra viên Kim Minh Đức để liên lạc. Chị Mai tiếp tục đến CA quận Thanh Xuân tìm chồng, đến trưa mới nhận được thông báo của CA quận “về việc bắt người phạm tội quả tang”, tạm giữ thầy Hùng về “hành vi gây rối trật tự công cộng” điều 318 BLHS. Ngày 6/1, chị Mai cùng anh em bạn bè đã tìm gặp luật sư Ngô Anh Tuấn ký hợp đồng bảo vệ pháp lý cho thầy Hùng. Buổi chiều cùng ngày luật sư đã gọi điện đến CA để làm thủ tục pháp lý, nhưng phía CA với lý do là ngày nghỉ và hẹn đến chiều 8/1 mới làm việc. Đầu giờ chiều ngày 8/1, luật sư có mặt ở phòng trực CA quận, họ lại hẹn đến 3h mới làm việc. Làm xong thủ tục thì lý do hết giờ nên luật sư vẫn chưa được gặp thân chủ. Trưa 10/1, luật sư mới được vào gặp thân chủ (Vũ Hùng), còn chị Mai vẫn chưa được gặp chồng (mặc dù mọi thủ tục pháp lý đã làm xong từ chiều 8/1) nhưng với lý do “phải trình lãnh đạo xem xét mới được gặp”. Sau đó chị Mai đã nhiều lần ĐT và nhắn tin cho CA để hỏi về việc thăm gặp chồng nhưng không được trả lời. Mãi đến khoảng 3h20 chiều ngày 13/1(hết lệnh tạm giữ), chị Mai mới được vào thăm gặp chồng 5p  dưới sự giám sát chặt chẽ của CA, chỉ được hỏi thăm sức khỏe. Tối ngày 13/1, CA điện thoại cho chị Mai thông báo chồng chị có lệnh tạm giam. Chiều ngày 15/1, chị Mai đến CA quận mới nhận được thông báo bằng văn bản, chồng chị bị giam “về hành vi cố ý gây thương tích” theo điều 134 BLHS. Mọi thông tin từ phía thầy Hùng bị ngăn chặn, chỉ biết được sau buổi gặp mặt buộc phải chia tay bất đắc dĩ, ra bến xe buýt đợi xe về bị hai kẻ mặc thường phục bám sát, gây sự và lao vào tát thầy. Sau đó thầy Hùng đi xe buýt về cửa hàng chị gái, rồi tiếp tục đi bộ về nhà, gần đến nhà trên đoạn đường vắng, bị vây và bắt cóc.
    
     Những người có lương tri ai cũng biết rõ thầy giáo Vũ Văn Hùng là người có tấm lòng yêu nước nhiệt huyết, tích cực tham gia vận động cho dân chủ nhân quyền ở VN. Thầy là người hiền lành, tử tế, thẳng thắn, sống có tình có nghĩa chưa bao giờ gây hấn với ai. Trước đó thầy đã bị CA phiền nhiễu viết giấy triệu tập nhiều lần. Mặt khác, buổi gặp mặt kỷ niệm ngày thành lập hội đã được phía CA “quan tâm đặc biệt” từ nhiều ngày trước khi diễn ra. Mặc dù, mọi sinh hoạt luật pháp không cấm. Nhưng ngày họp mặt đã có nhiều thành viên không đến được bởi lý do bị câu lưu. Trong lúc gặp mặt nhiều an ninh đã xuất hiện trong và ngoài nhà hàng, thầy Hùng liên tục có ĐT từ phía an ninh quận Hà đông, sau đó chủ nhà hàng đột nhiên ra yêu cầu thanh toán để “lấy chỗ cho khách khác đến”. Mọi người buộc phải chia tay, thầy Hùng ra về thì xảy ra sự việc và diễn biến như chúng tôi đã trình bày trên. Ai cũng có thể nhận thấy, sự việc xảy ra đối với thầy Hùng là có cơ sở để nói, do dàn dựng và nó không nằm ngoài kế hoạch đàn áp dân chủ nhân quyền.
   
    Từ việc bắt cóc trái pháp luật, sau đó đến việc thông báo tạm giữ một tội, thông báo giam giữ lại tội khác, cung cách làm việc tùy tiện bất nhất và đến giờ mọi người cũng chưa được biết đối tượng cụ thể thầy Hùng “cố ý gây thương tích” như thông báo ngày 15/1 của phía CA.  Không biết sau này, họ định cáo buộc tội gì nữa khó ai có thể biết. Tất cả những gì diễn ra nếu không phải do dàn dựng, bắt cóc, vu cáo, quy chup người vô tôi để đạt mục đích không lương thiện thì ai là người chân chính có thể nói khác được điều này.
   
    Vậy Hội Giáo chức Chu Văn An khẩn thiết kêu gọi những người có lương tri, các cơ quan truyền thông trong và ngoài  nước, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các cơ quan ngoại giao quan tâm lên tiếng yêu cầu công an của nhà cầm quyền CSVN trả tự do ngay lập tức cho thầy giáo Vũ Văn Hùng.
Chúng tôi xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của quý vị !

                                                                                Hà nội, ngày 16/1/2018

                                                                                  HGCCVA đồng ký tên

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

Nguyễn Trung Sơn - Hiệu trưởng trường CĐKT-KTTM trốn tránh trách nhiệm

Để rộng đường dư luận, tôi xin công khai Thông báo trái với đạo lý, pháp lý, tâm lý của ông Tiến sỉ Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại và việc trốn tránh trách nhiệm về.kiến nghị (khiếu nại) của tôi.

ĐƠN KIẾN NGHỊ

Kính gửi : Ông TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại.

Tôi là : Vũ Mạnh Hùng – Nguyên giảng viên khoa quản trị kinh doanh, hiện thuộc con số phòng hành chính quản trị.

Chiều 19/9, tôi nhận được thông báo ngừng trả lương từ tháng 9/2017 của ông đối với tôi ghi ngày 14/9 (dấu BC Phú Lãm 18/9/2017) với lý do “vi phạm kỷ luật lao động” và còn đe dọa “vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật lao động, Nhà trường sẽ đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động theo Điều 29 khoản 1 Luật Viên chức số 58/2010/QH12 của Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việ Nam ”.
Tôi có ý kiến như sau :

1. Xin Hiệu trưởng cho biết, tôi vi phạm kỷ luật lao động cụ thể như thế nào ? Hiệu trưởng giao cho tôi việc gì mà tôi không hoàn thành kế hoạch ?

2. Tôi không thuộc diện viên chức hợp đồng lao động. Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành thống kê được nhà nước phân công về trường giảng dạy chuyên môn, chứ tôi không phải là người đi xin việc và ký hợp đồng giảng dạy với nhà trường. Lương được hưởng từ ngân sách Nhà nước, hưởng theo bậc gạch công chức.

3. Tôi đã ra khỏi tổ chức công đoàn trường từ nhiều năm nay. Bởi lý do công đoàn không bảo vệ được quyền lợi chính đáng của đoàn viên công đoàn. Nên trong thông báo của Hiệu trưởng thì vai trò của công đoàn đối với tôi không có ý nghĩa.

Trong quá trình giảng dạy tôi đã liên tục tố cáo về nhiều hành vi tiêu cực tham nhũng, trả thù trù dập người tố cáo một cách trái pháp luật của ông Hiệu trưởng Bùi Đình Bá, và những vụ việc tham nhũng có liên quan đến Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư người kế vị ông Bá.

Mọi việc tôi khiếu tố đã được Thanh tra chính phủ kiểm tra trong thời gian hơn 4 tháng (Thanh tra Chính phủ còn yêu cầu tôi báo cáo cả những vụ việc khiếu tố ở trường Trung cấp Thương nghiệp Sơn tây từ thập niên 80 của thế kỷ 20) và đã thừa nhận những nội dung khiếu tố của tôi là đúng.

Sau thời gian kế vị ông Nguyễn Quang Thư, sáng ngày 22/3/2016 Hiệu trưởng mời tôi làm việc mang tính chất tình cảm với sự có mặt của Hiệu phó Đặng Văn Tung và Trưởng phòng tổ chức Nguyễn Thị Thùy Linh. Hiệu trưởng đã hỏi về yêu cầu công tác của tôi. Trước hết, tôi có hai yêu cầu (theo chế độ và theo quy định của pháp luật) : Một là, Hiệu trưởng trả tôi về làm công tác giảng dạy chuyên môn. Hai là, tính thâm niên giảng dạy cho tôi (vì tôi đã 17 năm trực tiếp giảng dạy, việc nhà trường không tính thâm niên giảng dạy của tôi vào lương là sai, chưa tính thời gian bị trù dập từ tháng 8/2002). Hiệu trưởng trả lời “việc đó đơn giản thôi”. Sau đó Hiệu trưởng khuyên tôi về hưu, theo hồ sơ thì tôi chưa đến tuổi phải nghỉ hưu. Tôi có ý kiến, sẽ sẵn sàng về hưu nếu nhà trường có văn bản xin lỗi việc trù dập tôi (chưa nói đến việc giải quyết những kết luận của Thanh tra Chính phủ về những hành vi tham nhũng tôi tố cáo). Đến sáng 28/8/2017, Hiệu trưởng mời tôi gặp cũng mang tính chất tình cảm, tôi có nhắc đến lời hứa của Hiệu trưởng hôm 22/3/2016 về những yêu cầu của tôi và quan điểm không thay đổi.

Ở đây tôi xin có kiến nghị như sau :

1. Hiệu trưởng với tư cách là người đứng đầu cơ quan hãy thực hiện trách nhiệm của mình giải quyết đúng pháp luật, theo thẩm quyền hoặc kiến nghị cơ quan có thẩm quyền những vấn đề tôi khiếu tố đã được Thanh tra Chính phủ Thông báo kết quả số 1365/TB-TTCP ngày 19/7/2006, do Phó Tổng thanh tra Chính Phủ Mai Quốc Bình đã ký, đến nay vẫn trên giấy.

2. Như đã trình bày trên, tôi nhận thấy Thông báo số 232/TB-CĐTM ngày 14/9/2017 của Hiệu trưởng là trái với tâm lý, đạo lý và pháp lý.

Vậy tôi viết kiến nghị này mong Hiệu trưởng xem xét, sớm có văn bản trả lời.

Hà Nội, ngày 21/9/2017
Người kiến nghị.
Vũ Mạnh Hùng

Thông báo của TS.Hiệu Trưởng (ở phần hình ảnh).




Hình ảnh trốn tránh trách nhiệm của TS Nguyễn Trung Sơn Hiệu trưởng (kiêm bí thư đảng ủy) trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại (trưa qua ngày 2/1/2018), khi tôi đến yêu cầu trả lời đơn kiến nghị của tôi bằng văn bản. Ông Sơn nói cùn không trả lời, không làm việc với tôi. Tôi thấy thật nực cười, ông ra văn bản Thông báo đối với tôi, và sau hai ngày phó phòng của tôi đã nhận kiến nghị của tôi gửi tới tận tay ông, hơn 3 tháng nay ông im lặng. Nay tôi đến hỏi, ông trả lời "không làm việc" với tôi thì làm việc với ai ?! Tôi lấy ĐT ra ghi. Ông ngồi im như tượng rồi bỏ chạy ra ngoài. Còn gọi ĐT vu cáo tôi là "đến gây sự". Thử hỏi cái chất tiến sĩ và tư cách của một ông thầy Hiệu trưởng trường cao đẳng như thế thì đào tạo ra ai ?


Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/811909002349009?pnref=story

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

DƯ LUẬN VIÊN

Phạm Đình Trọng



Hình ảnh : Đại tá, Nhà văn, Nhà báo Phạm Đình Trọng - Người viết tuyên ngôn ra khỏi đảng cách đây gần 10 năm.

1.   Đàn áp người dân yêu nước biểu tình lên án Tàu Cộng xâm lược cướp biển cướp đảo của ta, chống phá người dân làm lễ tưởng niệm những anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh trong cuộc chiến đấu chống giặc Tàu Cộng xâm lược, nhà nước cộng sản Việt Nam còn tập hợp những người trẻ tuổi ngộ độc ảo thuyết cộng sản, trang bị cho họ chiếc áo đỏ lòm màu máu và lá cờ lênh láng màu máu, đẩy họ ra đối mặt với người dân, gây sự, xung đột với tình cảm yêu nước thương nòi thiêng liêng của người dân, biến họ thành những kẻ vô loài hung hăng điên cuồng khiêu khích, ngăn cản, chống phá cuộc biểu tình, lễ tưởng niệm của lòng yêu nước, chống phá chính giống nòi của họ, bôi bẩn lên trang sử vàng oanh liệt của cha ông mà họ vừa học ở nhà trường.







Nhà nước cộng sản Việt Nam đã nướng nhiều thế hệ trẻ Việt Nam trên ngọn lửa chiến tranh Nam – Bắc điêu tàn, nay lại biến nhiều người trẻ thành những kẻ lạc loài, những đứa con hoang của giống nòi Việt Nam. Biên chế những kẻ lạc loài đó trong tổ chức có tên là Dư Luận Viên, những người cộng sản cầm quyền đã rút ruột tiền thuế nghèo của dân trợ cấp cho những hoạt động gây rối của đám dư luận viên khá đông đúc và hôn mê sâu học thuyết máu đấu tranh giai cấp.

Đội ngũ dư luận viên hôn mê học thuyết máu đấu tranh giai cấp như những kẻ ngáo đá điên cuồng chống phá cuộc xuống đường, chống phá lễ tưởng niệm của lòng yêu nước thì mọi người đều dễ dàng nhận ra và nhiều người còn biết rõ mặt, rõ tên những dư luận viên đầu trò. Những Trần Nhật Quang, Hoàng Nhật Lệ, Đỗ Anh Minh .  .  . , toàn những cái tên đẹp như ánh sáng và những gương mặt trẻ ngời ngời như tia nắng ban mai mà tâm hồn bị đầu độc, bị bưng bít trở nên tối tăm như đêm dài nô lệ.

Nhưng còn có những dư luận viên không xuất trận bầy đàn, không xuất hiện ở quảng trường, đường phố, không mang áo máu, cờ máu thì không phải ai cũng nhận ra.

2.   Chức bự, quyền to nhưng não bé, nghĩ cạn, lại muốn phô trương quyền uy với thiên hạ, ông cục trưởng cục nghệ thuật biểu diễn của bộ lớn mang tên Văn hóa liền ban lệnh cấm năm nhạc phẩm ra đời ở miền Nam trước năm 1975 đã được người tiền nhiệm của ông cho phép sử dụng rộng rãi trong đời sống xã hội.

Bài hát là sản phẩm của tâm hồn, tình cảm, là sáng tạo nghệ thuật. Sức sống, sức lan tỏa của tác phẩm nghệ thuật chỉ phụ thuộc vào chất lượng nghệ thuật của nó và sự cảm thụ, đồng cảm của công chúng. Câu ca dao về con cò, con vạc, bài dân ca bèo dạt mây trôi chẳng cần quyền uy nào cho phép, chẳng cần quyền lực nào bảo lãnh vẫn sống bền bỉ trong hồn người Việt từ thế hệ này sang thế hệ khác và nó sẽ tồn tại mãi mãi cùng sự tồn tại của dân tộc Việt Nam. Một bạo chúa, một quyền lực độc tài nào muốn giết chết câu ca dao về con cò, con vạc trong tâm hồn người Việt Nam, muốn cấm bài dân ca về những thân phận, những cuộc tình bèo dạt mây trôi cũng không thể giết được, không thể cấm được.

Dùng quyền lực hành chính cho phép sự tồn tại của một bài hát đã là sự vô lối. Càng vô lối hơn khi dùng quyền lực hành chính cấm đoán một sản phẩm của tâm hồn, tình cảm.

Sự vô lối, vô văn hóa của ông cục trưởng ở bộ mang tên Văn hóa gây kinh ngạc và phẫn nộ cho đông đảo người dân. Cả những người không hề biết những bài hát bị cấm giai điệu như thế nào, lời ca ra sao cũng bất bình. Vì hát hay không hát những bài hát đó là lí tưởng thẩm mĩ của họ, là quyền của trái tim họ, quyền của tâm hồn họ chứ không phải quyền của ông cục trưởng, ông bộ trưởng.

Dù vô lối nhưng lệnh cấm năm bài hát của ông cục trưởng là quyền uy của nhà nước cộng sản. Bảo vệ lệnh cấm vô lối của ông cục trưởng là bảo vệ quyền uy nhà nước cộng sản. Cả bộ máy truyền thông nhà nước cộng sản vội vã vào cuộc và những cái tên vẫn thường xuất hiện trên mặt báo lề đảng, những khuôn mặt vẫn thường xuất hiện trên truyền hình nhà nước cộng sản với danh xưng nhà báo, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà lí luận phê bình âm nhạc như nhà báo Nguyễn L, nhà thơ, nhạc sĩ, “nhà lí luận phê bình âm nhạc” Nguyễn T. K. lại có bài trên báo lề đảng, lại có mặt trên truyền hình nhà nước cộng sản.

Trước đây họ xuất hiện trên mặt báo, trên màn hình televisions, mỗi người một giọng tạo thành dàn hợp xướng tụng ca chủ nghĩa anh hùng cách mạng, tụng ca cuộc chiến tranh Nam – Bắc điêu tàn, tụng ca con người mang lí tưởng cộng sản và tụng ca thành tựu rực rỡ của nền văn hóa nghệ thuật xã hội chủ nghĩa. Nay họ đồng loạt ỉ ôi phê phán, gay gắt lên án năm bài hát vừa bị cấm.

Không mặc áo máu, không mang cờ máu nhưng những người như nhà báo Nguyễn L, nhà thơ, nhạc sĩ, nhà “lí luận phê bình âm nhạc” Nguyễn T. K. chính là những dư luận viên của nhà nước cộng sản ở lãnh địa văn hóa tư tưởng.

3.   Mấy hôm nay người dân quan tâm đến đời sống văn hóa đất nước lại xôn xao bất bình về một sự việc do một cụ già 83 tuổi có khuôn mặt rất lão nông gây ra. Khuôn mặt lão nông vốn xuất thân trong gia đình có người tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp. Cuối cuộc kháng chiến chống Pháp là thời trai trẻ của khuôn mặt lão nông hôm nay. Tuổi trẻ đó được tổ chức đảng lãnh đạo cuộc kháng chiến chín năm đưa sang nước Tàu cộng sản học tiếng Tàu, học văn hóa Tàu.

Cùng với việc viện trợ súng đạn cho những người cộng sản Việt Nam đánh Pháp ở Điện Biên Phủ, viện trợ cho hiện tại, nước Tàu Cộng sản còn viện trợ cả văn hóa Tàu Cộng, cả chữ nghĩa Tàu Cộng cho con em những người cầm súng Tàu Cộng chiến đấu chống Pháp nữa, viện trợ cả cho tương lai. Ngày nay với học hàm phó giáo sư, với vốn liếng chữ nghĩa có được trên chặng đường ngàn dặm xa nước đi nhận viện trợ văn hóa, cụ phó giáo sư 83 tuổi đề xuất việc “cải tiến” chữ viết đương đại của người Việt. Làm cho chữ Việt “cải tiến” xa lạ với chính người Việt. Làm cho thế hệ người Việt của tương lai học thứ chữ Việt “cải tiến” phải đoạn tuyệt với chữ viết của thế hệ cha anh, đoạn tuyệt với kho tàng văn hóa đồ sộ của của chữ Việt truyền thống để lại. Làm cho ngữ âm của thứ chữ viết “cải tiến” đơn điệu, thô thiển và xa lạ với ngữ âm tiếng Việt vốn vô cùng phong phú, uyển chuyển, tinh tế và có sức bao dung chấp nhận, nâng niu ngữ âm của mọi miền đất nước. Ngữ âm của thứ chữ Việt “cải tiến” xa lạ với ngữ âm tiếng Việt nhưng lại khá gần gũi, đồng điệu với ngữ âm tiếng Tàu!

Bài dân ca Bèo Dạt Mây Trôi không phải chỉ là khúc cảm thán của con người về thiên nhiên, về cuộc đời trôi nổi vô định. Bèo Dạt Mây Trôi là nỗi niềm, là thân phận những thảo dân vô danh nhỏ bé, mỏng manh trước thiên tai, giặc giã, trước bạo quyền hà khắc, trước biến thiên lịch sử. Bèo Dạt Mây Trôi tuy buồn man mác nhưng có sức sống mãnh liệt vì đó là hồn dân dã Việt Nam. Không thể vì nỗi buồn man mác đó mà phải cải biên, cải tiến, cải tổ, cải táng để bài dân ca Bèo Dạt Mây Trôi cũng có giai điệu hùng tráng như bài Quốc Tế Ca vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian.

Chữ Việt truyền thống tồn tại mấy trăm năm đã mang hồn vía của người Việt, là tài sản của mọi người Việt. Đó là tài sản của những nhà khoa học ở những tháp ngà chữ nghĩa. Nhưng đó cũng là tài sản của bác xe ôm ngồi chờ khách trong nắng bụi vỉa hè mở tờ báo ra đọc. Không thể vì chi tiết nhỏ chưa thật toàn bích, chưa thật hoàn thiện của chữ Việt mà đè ngửa nó ra giải phẫu thẩm mĩ, cắt bỏ chỗ nọ, thêm thắt chỗ kia, biến chữ Việt truyền thống đã mang hồn vía người Việt thành thứ chữ Việt dao kéo, lai căng, đầu Ngô, mình Sở, vô hồn.

Chữ viết đã mang hồn của người Việt bị “cải tiến” thành thứ chữ Việt vô hồn làm sao những người mang hồn Việt có thể thờ ơ, bình thản im lặng. Những đợt sóng lừng của sự bất bình ào ạt dâng lên chặn đứng bàn tay cầm dao bầu chọc tiết heo lăm le muốn giải phẫu thẩm mĩ chữ Việt, biến chữ Việt thấm đẫm hồn Việt thành thứ chữ Việt chết khô, vô hồn.

4.   Nhưng cần bình tĩnh để nhận ra người đề xuất “cải tiến” chữ Việt có phải chỉ là một kẻ đốt đền hay là một người lính lĩnh ấn tiên phong đi mở một mũi xung kích mới đánh vào tâm linh, hồn cốt người Việt, đánh vào đời sống văn hóa tinh thần đất Việt, sau lần nổ phát súng thăm dò: Đưa chương trình giáo dục chữ Tàu và văn hóa Tàu vào bậc tiểu học.

Trước sự bất bình, phẫn nộ của người dân về ý đồ giết chết hồn Việt Nam trong chữ viết của người Việt Nam, kênh truyền hình chính thống của nhà nước cộng sản Việt Nam liền mau mắn cho xuất trận một dư luận viên quen thuộc có học vị tiến sĩ văn chương ra chống trả làn sóng phẫn nộ, bảo vệ người lĩnh ấn tiên phong đi mở mũi xung kích mới đánh vào một mảng hồn Việt.

Dư luận viên quen thuộc vì dù là nữ dư luận viên mà cả thanh và sắc đều là dấu trừ, lại đã luống tuổi, là tiến sĩ văn chương, tiến sĩ của văn hay chữ tốt mà nói năng cũng thiếu vắng ý đẹp lời hay nhưng lại xuất hiện khá thường xuyên trên kênh văn hóa nghệ thuật truyền hình nhà nước.

Nữ chiến binh dư luận viên này thường bắn thẳng những loạt đạn ngôn từ chát chúa như người lính trên chốt tiền tiêu quất những loạt AK quyết liệt. Mới cách đây chưa lâu, với giọng khàn khàn, rè rè, nữ chiến binh dư luận viên luống tuổi này đã quất loạt đạn ngôn từ thẳng căng vào những facebooker khi bà cay nghiệt và hồ đồ kết tội: Năm mươi phần trăm facebooker là những kẻ vô công rồi nghề!

Vì sao bà tiến sĩ dư luận viên lại hằn học nã đạn ngôn từ vào facebooker như vậy? Trước đây công việc cứu trợ những thân phận hẩm hiu, thiệt thòi đều do các tổ chức nhà nước đảm nhiệm. Dân ta vốn giàu lòng yêu nước thương nòi. Trong những tai họa của đất nước, người dân mở lòng đổ của ra cứu trợ rất lớn. Nhưng chiến dịch cứu trợ chỉ rầm rộ, ồn ào, thừa thãi ngôn từ về sự đùm bọc chia sẻ trên hệ thống truyền thông nhà nước. Còn của cải vất chất của những tấm lòng từ thiện đến với những người khổ hạnh là một ẩn số không thể nào biết được. Đồng tiền xóa đói giảm nghèo từ ngân sách quốc gia, có sự giám sát của cả bộ máy nhà nước còn đổ thẳng vào nhà quan tham. Đồng tiền cứu trợ của dân đi theo con đường nhà nước làm sao thoát được những quan tham đó. Những tấm lòng trắc ẩn trong dân đành phải trực tiếp tự đứng ra làm từ thiện.

Một tiến sĩ truyền thông hết năm này sang năm khác lặng lẽ, bền bỉ mang quần áo, sách bút, gạo tiền đến những bản làng xơ xác trên núi cao heo hút để những đứa trẻ quần áo tả tơi phong phanh trong gió rét, bữa cơm hàng ngày chỉ có lỏng chỏng vài hạt ngô chưa ăn đã hết từ nay có được manh áo ấm và có được bữa “cơm có thịt”. Tin tưởng ở những nhân cách, những con người cụ thể, người dân đã hồ hởi giao cho một nhà báo trẻ hàng chục ngàn tỉ đồng để anh trực tiếp mang đồng tiền thơm thảo tình người đó đến trao tận tay người dân vùng bão lũ miền Trung.

Nhưng việc làm từ thiện cao cả, kịp thời, hiệu quả và vô tư đó đã bị một chương trình truyền hình 60 phút của đài truyền hình nhà nước cộng sản cật vấn, nghi ngờ, dè bỉu “làm từ thiện với động cơ gì”. Trả lời sự cật vấn, dè bỉu xấc xược đó, facebookers đã lên tiếng. Lập tức, nữ chiến binh dư luận viên thiện chiến, có ý chí chiến đấu cao liền được kênh truyền hình kia đưa ra nghênh chiến và nữ chiến binh dư luận viên đã nghiến răng xả băng đạn ngôn từ vào facebooker: hạng vô công rồi nghề!

Lần này nữ chiến binh dư luận viên lạnh lùng ngạo mạn: Việc cải tiếng chữ viết là việc của các nhà khoa học, không phải việc của đám quần chúng không biết gì!

5.   Đài truyền hình nhà nước cộng sản Việt Nam mau mắn đưa dư luận viên gạo cội ra bênh vực người đề xuất “cải tiến” chữ Việt đã xác nhận rằng ý đồ “cải tiến” chữ Việt nhằm làm cho chữ Việt xa lạ với người Việt, xa lạ với cội nguồn văn hóa Việt Nam không phải chỉ là ý đồ riêng của cụ phó giáo sư 83 tuổi.


Điểm mặt vài dư luận viên để xót xa nhận ra rằng với nhà nước cộng sản Việt Nam, tiến sĩ, nhà báo, nhà thơ, nhạc sĩ cũng chỉ là những dư luận viên, công cụ tuyên truyền, công cụ đàn áp dân của nhà nước cộng sản. Nhà nước như vậy không thể có những trí thức, những nghệ sĩ đích thực, chân chính.

Nguồn : 
https://www.facebook.com/kesiviet/posts/757100551157994?pnref=story

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

XE ÔM HÀ NỘI ..........


   Để có thu nhập ở lại Hà Nội đòi tài sản bị cướp . Từ hôm nay Bùi tôi bắt đầu khai trương XE ÔM . Mời bà con anh chị em ủng hộ
Xin cảm ơn và liên hệ số điện thoại : 01636569956 gặp Quyền yêu cầu đọc số điện thoại chị Hằng ( vì người này đang giữ máy của tôi )
.......................................
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
_________________________
                                                   Hà Nội, ngày 7 tháng 11 năm 2017.


ĐƠN TỐ GIÁC TỘI PHẠM
          (Về việc: Tội bắt, giữ người trái pháp luật và tội cướp tài sản)

Kính gửi:
- Thiếu tướng, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội, Đoàn Duy Khương;
- Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội.

I. Người tố cáo:

Tôi, Bùi Thị Minh Hằng, sinh năm1964.
Địa chỉ: Số 106 Lê Hồng Phong, phường 4, Tp.Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

II. Người bị tố cáo:

Trưởng Công an thị xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội.
Địa chỉ: Số 7 Phó Đức Chính, phường Lê Lợi, thị Xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội.

III. Nội dung vụ việc:

   Khoảng hơn 14 giờ ngày 01/11/2017, tôi đang ở nhà Cau Mợ tôi (Bà Tô thị Ban và ông Phạm Văn Sử ) tại số nhà 92 Hoàng Diệu, phường Quang Trung, thị xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội, chờ Mợ tôi để cùng ra ngoài đi mua sắm thì thấy Cảnh sát Khu vực cùng một người đàn ông mặc thường phục đi vào nhà. Họ nói với gia đình là họ đi kiểm tra hộ khẩu định kỳ. Tôi thấy có điều gì đó khác thường nên đã xuống hỏi. Đầu tiên tôi hỏi người mặc thường phục: Anh là ai? Anh đi theo chơi hay làm gì? Anh ta trả lời: “Tôi đến đây để làm việc”. Tôi nói: “Anh làm việc thì cần phải mặc quân phục, đeo bảng tên cho dân biết chứ”. Trong lúc hỏi , tôi lấy điện thoại ra ghi hình. Tôi đang nói tới, nói lui thì bất ngờ từ ngoài cổng gần chục người mặc thường phục xông vào. Họ không chào hỏi, hay nói lý do vào nhà với chủ nhà. Họ xông đến giật điện thoại trên tay tôi và túm lấy người tôi lôi kéo. Tôi hét lên: “Các người là ai? Tại sao lại xông vào tận nhà người ta mà khủng bố thế này”. Không một lời giải thích, đám người này lôi tôi sềnh sệch từ trong nhà ra ngoài cổng (khoảng chừng chục mét), rồi họ xô đẩy, ấn, nhét tôi lên chiếc xe ô tô 07 chỗ đậu sẵn trước cổng nhà. Bọn họ hành động hết sức manh động và bất chấp pháp luật. Sự việc diễn ran gay giữa ban ngày tại khu dân cư đông đúc, trước sự chứng kiến của nhiều người dân. Những người dân hôm đó đã không hiểu chuyện gì xảy ra. Khi ấn tôi lên xe, bọn họ cũng cập rập chen nhau lên để khống chế tôi. Hàng ghế trên 02 An ninh nữ mặc thường phục (sau này tôi biết là An ninh) ngồi cả lên đùi nhau; còn hàng ghế dưới 02 người đàn ông thường phục kẹp chặt 02 bên nách tôi. Họ bẻ quặt tay tôi và ra sức ghì chặt tôi xuống để móc chiếc điện thoại tôi cất trong túi áo mà tôi gồng tay để giữ. Họ cho xe chạy lòng vòng quanh bờ hào. Tôi luôn quát 02 người mặc thường phục rằng: “hãy buông tao ra, chúng mày muốn gì thì hãy hành xử cho lịch sự”. Nhưng họ không hề có ý buông hay nới lỏng tay tôi. Phần tôi cũng cương quyết chống trả hành động sai trái của họ, nhưng không chống nổi vì họ rất hung hãn. Sau đó , họ cho xe vào sân trụ sở Công an thị xã Sơn Tây và lôi tôi ra giữa sân. Ngay tại sân, người đàn ông mặc áo thun xanh ở trên xe nhẩy xuống chỉ huy số người trên ôm chặt lấy tôi, 4-5 người đàn ông và 1 nữ an ninh ( tôi đã có hình ảnh ) xông vào và lột sạch tài sản có trong túi quần, túi áo của tôi. Trong khi Họ bẻ và giữ chặt tay tôi , rồi họ lấy đi của tôi: 01 điện thoại iPhone 6s, 2.800.000 đồng. Sau đó họ đẩy tôi vào một căn phòng của Điều tra dùng để lấy cung, nằm bên phía dãy nhà sát với đường K65 (cũ). Tại đây họ đã dùng nhiều người để tra vấn tôi . Nhưng tôi không hợp tác . Họ đã giữ tôi tại đây đến gần 21 giờ cùng ngày cho đến khi tôi mệt lả người phải nằm lên chiếc bàn trong phòng làm việc thiếp đi thì họ mới gọi tôi dậy . Yêu cầu tôi ký 02 biên bản với nội dung vu khống - bịa đặt trắng trợn khiến tôi vô cùng phẫn nộ buộc phải xé bỏ và cực lực lên án thì họ mới cho tôi về lại nhà cậu tôi là nơi họ khủng bố bắt tôi đi .

IIII- YÊU CẦU VÀ ĐỀ NGHỊ :

   Hành vi của những người trên có sự tham gia của Cảnh sát Khu vực phường Quang Trung, thị xã Sơn Tây tên Long và sau đó diễn ra tại trụ sở Công an thị xã Sơn Tây. Như vậy, Trưởng Công an thị xã Sơn Tây chính là người phải chịu trách nhiệm về hành vi của những người tham gia hôm đó.
- Căn cứ Điều 133, Bộ luật hình sự 1999, quy định:
“Điều 133. Tội cướp tài sản

1. Người nào dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm:
a) Có tổ chức;
b) Có tính chất chuyên nghiệp;
c) Tái phạm nguy hiểm;
d) Sử dụng vũ khí, phương tiện hoặc thủ đoạn nguy hiểm khác;
đ) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 11% đến 30%;
e) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng;
g) Gây hậu quả nghiêm trọng.

3. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm:
a) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 31% đến 60%;
b) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng;
c) Gây hậu quả rất nghiêm trọng.

4. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười tám năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình:
a) Gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khoẻ của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 61% trở lên hoặc làm chết người;
b) Chiếm đoạt tài sản có giá trị từ năm trăm triệu đồng trở lên;
c) Gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

5. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến một trăm triệu đồng, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản, phạt quản chế hoặc cấm cư trú từ một năm đến năm năm.”
- Căn cứ Điều 123, Bộ luật hình sự 1999, quy định:
“Điều 123. Tội bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật
1. Người nào bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến năm năm:
a) Có tổ chức;
b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn;
c) Đối với người thi hành công vụ;
d) Phạm tội nhiều lần;
đ) Đối với nhiều người.

3. Phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm.

4. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm.”
​Tôi yêu cầu Giám đốc Công an thành phố Hà Nội:

1- Khởi tố vụ án “Cướp tài sản và bắt, giữ người trái pháp luật” xảy ra ngày 01/11/2017 tại thị xã Sơn Tây, trong đó tôi, Bùi Thị Minh Hằng là người bị hại.

2- Buộc Trưởng Công an thị xã Sơn Tây phải trả tôi số tài sản bị cướp đoạt là: 01 điện thoại iPhone 6s, 2.800.000 đồng.
Tôi trân trọng cám ơn.
Nơi nhận: Người làm đơn :
Cựu Tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng
Nơi gửi : Như trên
Cùng toàn thể
- Các cơ quan truyền thông trong nước và quốc tế ( để theo dõi )

- Lưu, 03 bản.

TRÍ TRÁ GIỮA NGHỊ TRƯỜNG LỪA DỐI CẢ QUỐC HỘI

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

   Từ hơn nửa năm nay, người Việt trên cả nước và người Việt trên khắp thế giới đều biết sự thật vụ việc ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội sáng ngày 15.4.2017. Hai sĩ quan quân đội và viên trung tá phó trưởng công an huyện Mỹ Đức nhờ cụ Lê Đình Kình, 82 tuổi, dẫn ra cánh đồng Sênh chỉ mốc giới đất của dân Mỹ Đức. Ra đến cánh đồng, theo yêu cầu của viên sĩ quan quân đội, cụ Kình quay lại bảo mấy người dân đi theo quay về.  

   Chỉ còn đám võ biền và mấy cụ già đều ở tuổi ngoài 70 đi đến chỗ chiếc ô tô nhà binh đỗ đợi. Lập tức kịch bản triệt hạ thủ lĩnh, triệt hạ ý chí, linh hồn dân Đồng Tâm được triển khai. Một tên mặc đồ dân sự ôm súng từ trong ô tô nhảy ra xả loạt đạn chát chúa thị uy. Mấy ông già nông dân giật mình, sững sờ, còn đang ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra thì viên trung tá công an lao đến cụ Kình, tung cú đá làm cụ già mình hạc bay như chiếc lá khô. Thân già da cóc bị ném lên ô tô, tống giẻ vào mồm. Ô tô rồ máy lao hơn 50 cây số từ Cánh đồng Mỹ Đức đến thẳng cơ quan cảnh sát điều tra phố Thiền Quang, Hà Nội, mặc cho sự đau đớn của cụ già 82 tuổi lãnh trọn cú đá trời giáng của kẻ đã dày công luyện võ thuật trong trường công an. Cú đá làm cho hình hài còm cõi vỡ xương hông, gãy xương đùi.

   Vậy mà giữa hội trường Diên Hồng của Quốc hội nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa, ông nghị Đào Thanh Hải, hàm cao đại tá, chức lớn phó giám đốc công an kinh kì lại ráo hoảnh đổi trắng thay đen rằng Cụ Kình bị gãy xương là do người nhà giằng co, lôi kéo!

   Người dân muốn đi theo bảo vệ cụ Kình đã bị viên sĩ quan quân đội yêu cầu cụ Kình đuổi họ về. Dù họ có mặt ở đó để giằng kéo giữ lại cụ Kình vì thương yêu, bảo vệ cụ thì cũng không thể giằng kéo thô bạo gây tổn thương cho cụ được. Vỡ xương hông, gãy xương đùi phải do lực lớn giáng vào chứ không thể do lực kéo ra. Lực kéo ra chỉ có thể làm trật khớp xương. Lực kéo mà làm vỡ xương hông, gãy xương đùi thì phải xé rách cả da thịt. Nói rằng cụ Kình bị vỡ xương hông, gãy xương đùi là do người nhà giằng kéo cụ khỏi tay những kẻ bắt giữ là nói lấy được của một nhân cách, đê tiện, vô liêm sỉ. Thật mỉa mai, thật hài hước, nhân cách vô liêm sỉ đó lại là một đại biểu Quốc hội của nhà nước cộng sản Việt Nam!

   Quốc hội của nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa đã có người đàn bà sảo quyệt kinh doanh lòng tin, bỏ ra 30 tỉ đồng mua danh nghị sĩ Quốc hội để tạo lòng tin cho khách hàng. Nay lại lòi thêm ra ông nghị Đào Thanh Hải đổi trắng thay đen, lừa dối Quốc hội giữa hội trường mang tên Diên Hồng lịch sử! Đó là thời đen tối nhất, nhem nhuốc nhất của chính trường Việt Nam và cũng là thời đen tối nhât, nhem nhuốc nhất của lịch sử Việt Nam.

   Bạo lực với dân, nhục hình với người dân nằm trong tay công an và lừa dối dư luận đã trở thành ngón nghề nghiệp vụ mà công an nhà nước cộng sản Việt Nam thường xuyên thi thố đã gây bao oan khuất cho người dân, đã dẫn đến hàng trăm cái chết thảm thương trong đồn công an như những cái chết của những dân lành Nguyễn Công Nhựt ở Bến Cát, Bình Dương, Ngô Thanh Kiều ở Phú Yên, Nguyễn Mậu Thuận ở Đông Anh, Hà Nội, Nguyễn Hồng Đê ở Phan Rang, Phạm Ngọc Nhung ở Sài Gòn .  .  . , đã dẫn đến nhiều bản án tử hình oan khiên cho người dân lương thiên, như bản án tử hình cho những công dân vô tội Hàn Đức Long, Nguyễn Thanh Chấn.  .  . Bạo lực và nhục hình của công an nhà nước cộng sản Việt Nam mặc sức lộng hành làm cho mạng sống của người dân Việt Nam những ngày này mong manh như thân phận con giun, cái kiến.

   Người đàn ông đang trẻ khỏe, là trưởng phòng quản lí sản phẩm của một doanh nghiệp nước ngoài ở khu công nghiệp Bến Cát, Bình Dương, bị công an Bến Cát đưa về trụ sở làm việc rồi chết trong đồn công an với những thương tích bầm dập khắp cơ thể. Cổ tay, lòng bàn tay và ngón tay bầm đen, từ bụng trở xuống nhiều chỗ bầm tím. Hai bên háng bị bầm xanh. Dương vật và hai tinh hoàn đều bị dập nát và chảy máu.

   Cái chết mang dấu tích của những trận đòn thù gây đau đớn tột cùng đó được công an Bình Dương giải thích là do người đàn ông tự tử bằng cách lấy sợi dây sạc pin điện thoại di động treo cổ lên cửa sổ trụ sở công an! Nói rằng người đàn ông có công việc ổn định, lương khá, có vợ trẻ và gia đình hạnh phúc lại mau lẹ từ bỏ cuộc sống đầy đủ đáng mơ ước tìm đến cái chết treo cổ bằng sợi dây không chịu nổi sức căng mười kilogam lực là lời trí trá của kẻ vô liêm sỉ.

   Mạng xã hội tràn ngập clip một nhóm người cao to, cơ bắp chắc nịch hung hãn dồn đánh một thanh niên mảnh mai ngay giữa đường cái quan. Người thanh niên dáng nhỏ nhắn tay khư khư ôm chiếc túi đeo bên sườn trở thành hình nộm trong phòng tập võ hứng chịu những cú đá, những nắm đấm từ những thân hình cao to uốn cong như cánh cung trong thế võ tấn công đầy uy lực phóng tới. Hình nộm sống phải nhận những cú đá, những nắm đấm thôi sơn kể: “Họ chỉ tay, chửi thề quát tháo tôi và hai đồng nghiệp khác rồi đấm đá túi bụi vào mặt và người khiến tôi không kịp đỡ, bị chảy máu miệng, bị thương vùng đầu. Họ tiếp tục dồn tôi ra giữa đường hành hung trong khi xung quanh có rất nhiều ô tô lưu thông tốc độ cao. Ngoài đồng nghiệp và người dân, còn có nhiều công an viên chứng kiến"

   Cảnh hành hung man rợ của nhóm người cao to quây đánh anh thanh niên mảnh mai được nhiều nhà báo ghi hình và xác nhận là nhóm công an Đông Anh, Hà Nội đánh phóng viên của báo Tuổi Trẻ. Vậy mà công an Hà Nội vẫn trí trá giải thích với công luận rằng nhóm công an kia chỉ vung tay khi nói chuyện nhưng không may trúng má nhà báo mà thôi!

   Bao che cho thói côn đồ của nhóm công an Đông Anh, lãnh đạo công an Hà Nội vừa dung dưỡng sự lộng hành bạo lực, dung dưỡng lối hành xử với dân bằng bạo lực ở thủ đô văn hiến, vừa bộc lộ nhân cách thấp kém, gian dối, trí trá của những người đứng đầu lực lượng công an thủ đô.

   Đã quen trí trá đến vô liêm sỉ như vậy thì vụ việc viên trung tá công an Mỹ Đức, Hà Nội đá gãy xương đùi cụ Kình, làm cụ tàn phế suốt đời được viên phó giám độc công an Hà Nội trí trá biến báo thành xương đùi cụ Kình gãy là do người người nhà cụ Kình giằng co cũng là điều bình thường. Nhưng không thể bình thường khi sự trí trá đó diễn ra giữa nghị trường Quốc hội. Không thể bình thường khi một nghị sĩ, đại biểu của nhân dân Thủ đô đã trí trá lừa dối cả Quốc hội.

   Cũng không còn là Quốc hội bình thường khi Quốc hội chấp nhận sự trí trá, lừa dối đó. Không còn xứng đáng là đại diện cho ý chí nguyện vọng của người dân khi Quốc hội dung nạp kẻ trí trá, lừa dối đó, khi kẻ trí trá lừa dối đó vẫn ung dung, ngạo mạn là nghị sĩ Quốc hội, là đại biểu của nhân dân thủ đô.