Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

NỮ GIÁO VIÊN NHẠC BỊ DẬP NÁT BÀN TAY- HOẠI TỬ MỘT NGÓN TAY VÌ CHỐNG LẠM THU VÀ CHẠY CHỨC TRONG NGÀNH GIÁO DỤC

NỮ GIÁO VIÊN NHẠC BỊ DẬP NÁT BÀN TAY- HOẠI TỬ MỘT NGÓN TAY VÌ CHỐNG LẠM THU VÀ CHẠY CHỨC TRONG NGÀNH GIÁO DỤC


   Lúc gần 7 giờ sáng 22/12/2015 tôi đứng đầu ngõ nhà riêng của ông Nguyễn Hữu Độ-Giám đốc SGD-ĐT Hà Nội để đưa đơn tố cáo và đề nghị, nhưng ông Độ không ra mặt .
  Vì vậy lúc 8.30 phút tôi bắt đầu đi đến Bộ Nội Vụ Việt Nam tiếp dân để chờ tiếp dân . Tôi gửi đơn đăng ký gặp ông Nguyễn Thái Bình –Bộ trưởng Bộ Nội Vụ tiếp dân hàng tháng theo Nghị định 42 ngày 25/11/2013 nhưng ông Tạ Quang Trung – Cán bộ tiếp dân không nhận đơn của tôi và trả lời : “Bộ trưởng không bao giờ tiếp dân hàng tháng cả ” . Tôi thấy trái luật nên đã lấy máy điện thoại ra quay cán bộ tiếp dân này và nộp đơn đề nghị tại Văn thư Bộ Nội Vụ .

   Sau đó tôi về nhà , khoảng gần 11.30 phút tôi bị tai nạn tại ngã ba Nhổn -Láng – Hòa Lạc – do ông Bùi Văn Vĩnh- tài xế xe có biển số 31F- 5191 .
  Tôi đi sát phía bên phải trên đường cao tốc Láng –Hòa Lạc với tốc độ 30 km/ giờ . Khi tới ngã ba Nhổn tôi nghe thấy tiếng còi xe tải, tôi ngoái cổ lại phía bên trái thấy xe tải cách tôi chừng 60cm . Xe tải áp sát người và xe máy của tôi, lúc này tôi cẩn thận dừng xe máy, 2 chân chống xuống đất để dè chừng . Thật kỳ quặc là không xe nào đi qua mà xe tải cứ luôn ép sát xe máy của tôi rồi quẹo đầu xe để rẽ phải . Trước tình huống tự vệ bản thân nên buộc tôi phải chếch xe máy sang phải và đứng im với tư thế chân trái chống xuống đất, chân phải để bàn phanh . Tôi chờ cho đầu xe tải đã qua chừng 10 cm -15cm, thở phào vì thấy thoát hiểm , tôi vẫn đứng im khoảng 3 giây . Nhưng đột nhiên xe tải lùi lại gẩy nhẹ đầu xe máy của tôi, không làm chủ được tay lái nên xe tôi bị đổ xuống , bàn tay trái úp dọc xuống đất. Sau 4 giây tôi thấy tiếng : “ Xe đổ rồi ! ” . Tôi quay sang phải nhìn thấy có 1 Tài xế xe TAXI màu xanh ( mặc áo màu xám , khoảng 45-50 tuổi ) nhìn rất ranh ma ra khỏi xe từ nào tôi không rõ . Tài xế xe taxi đứng im tại chỗ cách tôi khoảng 2 – 3 mét, không ra giúp tôi dựng xe . Thời điểm này không có ai hay bất cứ phương tiện giao thông nào . Tôi lại quay lại nhìn xe tải, ông Bùi Văn Vĩnh cho xe dừng im tại chỗ . 02 giây tiếp theo Tài xế xe Taxi lại nói :“ lùi xuống ! ”. Sau đó Tài xế xe tải từ từ lùi xuống chớm chèn dọc tay tôi ( tôi khẳng định không phải lý do phanh gấp mà lùi xuống, vì phanh gấp nó bị hững lại ) . Từ tay trái của tôi cách bánh xe tải chừng cả 1 bánh xe máy . Xe máy không bị chèn chỉ đổ xuống, còn tay trái bị chèn bởi bánh sau phía bên phải của xe tải . Tôi kêu lên :“ Á sao chèn vào tay tôi ! ”. Ông Bùi Văn Vĩnh nhanh chóng tiến lên phía trước để tôi rút tay ra .

   Nhanh như cắt, Tài xế xe taxi này bước lên xe Taxi lái xe về phía tôi và xé vải buộc vào cổ tay tôi . Trong lúc này ông Bùi Văn Vĩnh lái xe tải đỗ sát bên trái ngã ba Nhổn để xoá mất hiện trường . Khi buộc xong cổ tay cho tôi, tài xế xe Taxi nhìn về phía xe tải ông Vĩnh đỗ ở đó gật đầu và nói : “ Đấy ! đỗ xe xe ở đấy ! ” .
Ông Bùi Văn Vĩnh dắt xe máy của tôi gửi 1 bà bán quán nước . Tại lúc đó tôi vẫn thấy 

   2 gương xe máy của tôi không bị vỡ . Yếm xe của tôi bị nứt từ 1 năm trước. ( Nhưng sau này công an cho biết xe của tôi bị vỡ gương ) .
Lúc này tôi mới thấy mới người tham gia giao thông đi xe máy từ Hà Nội Hà Nội về đến đây , họ hỗ trợ bảo tôi gọi điện về nhà . Chị họ tôi nhà nói qua điện thoại : “ Mày bị tai nạn ở đâu ? ” .

   Tôi hỏi lại ông Bùi Văn Vĩnh : “ Đây là đâu ?”
Ông Vĩnh trả lời : “ Đây là ngã ba cầu vượt An Khánh ”. Tôi vội cố mở điện thoại để chụp ảnh xe tải và quang cảnh nơi xe tải đã được ông vĩnh di chuyển . Sau đó 2 lái xe tải ,xe taxi trở tôi đi viện huyện Quốc Oai sơ cứu .

   Trên đường cao tốc ( đi Bệnh viện Việt Đức ) , trước sự chứng kiến của người nhà của tôi, lúc này tôi mới hỏi dồn dập ông Bùi Văn Vĩnh :“ Có ai thuê anh không , tại sao anh vượt đường mà rẽ phải ? Khi xe đổ mà anh không quan sát gương lái xe lùi xuống chèn tay tôi ? ”.

Ông Bùi Văn Vĩnh không trả lời, nhưng Tài xế Taxi vội trả lời thay :“ chẳng ai thuê cả ” .
Tôi vội nói luôn :“ Tôi không hỏi anh, tôi hỏi chính người trong cuộc chèn tay tôi, anh tên là gì ?  ở đâu, tại sao anh biết người ta có thuê hay không mà trả lời thay ? ”.
Tài xế Taxi chỉ trả lời được tôi 5 từ :“ Tôi là người Ngô Sài ” . ( Ngô Sài thuộc huyện Quốc Oai ) .

  Lúc này ông Bùi Văn Vĩnh cũng trả lời đế theo :“ Chẳng ai thuê tôi cả ” .
Tài xế Taxi chỉ đạo hại tôi cùng ông Bùi Văn Vĩnh, vội đưa đi cấp cứu khiến cho người bị hại hoảng loạn . Vì vậy tôi không bình tĩnh nhớ lại sự việc để ghi biển số xe taxi đến khi nhớ lại thì xong rồi . Người nhà của tôi cũng biết mặt lái xe Taxi và chỉ nghĩ đơn giản là họ lái xe , vì lúc đó tôi không nói rõ .

   Tôi thấy bọn này hại người có tổ chức ,đưa tôi đi bệnh viện cũng được giảm tội mà khiến cho khách quan nghĩ là tai nạn vô tình chứ không phải là cố ý . Sau đó ông Vĩnh nhờ người lái xe của tôi và xe tải về cơ quan ( Công ty Bê Tông An Khánh ) .
Trưa ngày 23/12/2016, công an huyện Hoài Đức đến bệnh viện Việt Đức viết biên bản . Sau khi ra về đã xem điện thoại của tôi chụp ảnh xe tải 31F- 5191 và công nhận địa điểm gây ra tai nạn không phải ngã ba cầu vượt An Khánh .

   Tôi vẫn chưa yên tâm về địa điểm bị tai nạn nên qua tết thời tiết nắng ấm, tôi thuê xe đến hiện trường . Tôi khẳng định nơi tôi bị tai nạn là ngã ba Nhổn , miêu Nha-Láng – Hoà Lạc ( Ngã ba Nhổn rộng gấp rưỡi so với ngã ba cầu vượt An Khánh ) . Tôi đi gần hết ngã ba này rồi nhưng xe tải cố ý vượt trước chặn đầu xe để rẽ phải là hành vi cố ý . Kiểu chặn đường này con nít cũng khó chấp nhận được .
TỪ TRUNG TÂM HÀ NỘI ĐI TỐ CÁO VỀ :

   Rất nhiều lần tôi bị các tài xế xe tải diễn tập ở vị trí này từ năm 2013 đến nay nên tôi đi xe máy luôn đi chậm và nhìn gương thị trường . Đặc biệt năm 2014 và 2015, bắt đầu tôi ra khỏi nhà cũng có người theo dõi .

   Khoảng tháng 7 và tháng 8 / 2015 vài lần tôi thấy có 02 xe Taxi đỗ sát bên phải ngã ba Nhổn – Láng Hoà Lạc, lái xe còn ngồi nghe nhạc .
Tháng 9, một chiếc xe Taixi malling đỗ xe ngã ba Nhổn – Láng Hoà Lạc ngay làn đường xe máy . Tôi đi chậm lại và đi ngang qua xe Taxi , đột nhiên tay này mở cửa bước ra . Rất may là tôi dự kiến được trước nên không bị vướng cửa . Sau đó tay này lại bước vào xe ngồi, còn tôi đi thẳng và chẳng quan tâm nữa .

   Tháng 8/ 2015 có 1 xe Tải tuýt còi vượt trước tôi , từ từ ép sát tôi, cứ nhìn vào chân trái của tôi như sắp muốn chèn lên . Tôi sợ quá, ép sát đứng người vào xe máy cho đỡ tốn diện tích, dựng chân chống xe máy dựng tại chỗ và bước qua xe sang bên phải đúng cách xa 2 mét. Còn tôi nhìn tài xế với ý nghĩ :“thích thì chèn xe đi ” . Tài xế xe tải hiểu ý mặt không căng thẳng, nhìn tôi cười . Đương nhiên nó chẳng thèm chèn xe tôi làm gì cả .

   Tháng 9 / 2015, tại ngã ba Từ Liêm - Láng –Hoà Lạc có 1 tài xế xe Tải tuýt còi vượt trước và ép sát tôi để rẽ phải tôi vội mở khẩu trang, ngửa mặt nhìn tài xế . Tay này thấy mặt tôi tử tế nên tha cho tôi, rẽ phải không ép sát tôi nữa . Tháng sau cũng tương tự như vậy, nhưng ở ngã ba Nhổn – Láng –Hoà Lạc , tài xế xe tải khác cũng tha cho tôi nhưng lại chửi tôi :“ mẹ cha nhà mày ” . Tôi vẫn ngơ ngác không hiểu vì sao lại bị tài xế này chửi nhưng tôi không thèm đáp lại .

   Vài lần tôi mở điện thoại định chụp ảnh thì tài xế xe tải từ bỏ ý định ép sát tôi ( ngã ba Từ Liêm, ngã ba Nhổn ) . Do trời nắng, mật khẩu dài, tôi không chụp được biển số nên xoá đi hoặc đã chụp nhưng không có biển số, tôi cũng xoá bỏ .
Tháng 10 và 11, cũng tại ngã ba Nhổn quan sát gương thị trường , tôi thấy có 1 xe taxi Mailing lao nhanh về phía tôi , tôi ngoái cổ lại nhìn và cho xe đi thật chậm 20km/giờ . Vì vậy tay này từ bỏ ý định .

   Một số lần nữa ( 2013 đến 2015 ) xe tải và tôi chạy cùng chiều, đuôi xe tải quẹt vào xe máy của tôi nên tôi bị ngã . Do tôi cảnh giác luôn nhìn gương thị trường và đi tốc độ chậm nên không bị nặng mà chỉ bị tím chân , tổn thương phần mềm. Tôi tự bò dậy và dựng xe đi tiếp về nhà . Đặc biệt chúng thường va quyệt vào tôi lúc không có người tham gia giao thông và trên đường đi các cơ quan tố cáo về một mình ( hai lần tôi bị xe tải quyệt vào khoảng 20 giờ ngã và tự cố đứng tập tễnh dựng xe đi tiếp ) .
TỪ TRƯỜNG VỀ NHÀ :

   Năm năm gần đây tôi luôn thấy có người theo dõi tôi , từ khi bắt đầu ra khỏi nhà đến lúc ở trong nhà . Bước ra cổng là nó thuê người rình rập tôi . Đặc biệt trong năm 2014- 2015 càng rõ nét bất kể từ nhà đến trường hay từ trường về nhà tôi cũng bị người đi sau tôi , có lần hắn chụp ảnh biển xe của tôi .
Thậm chí một số lần cả hai người đi cùng chiều, đối tượng này vội quay xe để đi theo tôi .

   Vì vậy để khẳng định xem nhận định của tôi đúng hay sai nên khoảng 9/2015 tôi đi từ cơ quan về, tôi thấy có người theo dõi tôi . Vì vậy tôi mở điện thoại định chụp ảnh, tên này hốt hoảng nhìn tôi, rẽ vào cánh đồng Sài Khê . Mấy tuần sau gần ngã ba xã Phượng Cánh gặp đối diện hắn đi ngang qua đều nhìn nhau, tôi nhìn kỹ hắn, hắn cụp mặt xuống vì hắn biết tôi nhận ra hắn .

   Tôi chỉ kể với vài người bạn thân thích rằng tôi bị theo dõi . Tôi kể ra trên đây hoàn toàn là sự thật, tôi không thuộc hạng người nói không thành có . Ảnh tôi chụp được và một số lưu lại trong điện thoại tôi bị biến mất cùng với điện thoại . Khoảng 5.30 ngày 24/12/2015 người nhà đi mua cháo cho tôi chưa kịp về tôi đã phát hiện mất điện thoại .
Tôi sống trọng danh dự, không tham tiền . Vì vậy nhiều người khuyên tôi : “Hoà giải để lấy tiền đền bù, còn nếu không ông Vĩnh chạy công an là không được xu nào đâu nhé !” . Trước những sự việc diễn ra trước mắt , tôi không bao giờ chấp thuận được . Tôi cần làm sáng tỏ sự việc, không thể cố ý với hành vi cố ý giết người không thành, lấy tiền bịt miệng cho xong .

   Tại bệnh viện Việt Đức, ông Bùi văn Vĩnh còn khống chế tôi trước sự chứng kiến của người nhà . Ông Vĩnh nhìn vào y sĩ Chu Đức Thọ - người đưa tôi vào phòng mổ : “ Nếu không kiện ra công an, tôi sẽ đưa 10 triệu đồng nhờ bác sĩ này lo giúp phong bì bồi dưỡng . Nếu không đưa ra công an không thì thôi ” . Tôi không thể chấp thuận được với kiểu này . Tại sao lại có điều kiện kỳ quặc này ? Ông Vĩnh sợ tôi kiện ra công an ông sẽ bị mất việc . Ông Vĩnh chẳng làm việc này thì có việc khác, khoảng 5 năm nữa là ông hết tuổi lái xe . Vậy ông Vĩnh có hình dung một bàn tay chưa biết nó tàn phế của một giáo viên dạy nhạc vào nghề được 10 năm, chưa biết sẽ đối mặt ra sao ? Là sự nghiệp , là miếng cơm manh áo mà người ta cố ý muốn cướp đi ? Hay còn một nguyên nhân sâu xa là sẽ liên quan đến người thuê ông là hạng LƯU MANH GIẢ DANH TRÍ THỨC .

   Tôi một phụ nữ không chồng, không con, không anh em ruột thịt và nuôi mẹ già 72 tuổi nhưng lũ quỷ không tha cho tôi . Trong thời gian phục hồi chức năng tại bệnh viện Việt Đức là 4 tuần , tôi gọi điện thoại nhờ vợ chồng ông Bùi văn Vĩnh đến nhà lấy quần áo và lấy tiền cho tôi . Nhưng vợ chồng ông Vĩnh viện lý do đi cấy .
Bệnh viện Bộ công an cũng đã giám định kết quả tỷ lệ thương tật 16% . Tôi không có gì là lạ với kiểu giám định này cả . Bệnh viện Việt Đức không trả tôi hồ sơ gốc , ngón giữa bị biến dạng, các ngón tay đã bị cứng khớp các liên đốt ( ngón 2,3,5) và không thể năm được . Hiện tại tôi vẫn chưa đi được xe máy và tay vẫn đau nhiều . Nhìn bàn tay mất ngón mà thật xót xa . Là một giáo viên nhạc tôi còn phải đàn, ngoài ra tôi phải múa . Khi tôi múa thì cả tập thể giáo viên và học sinh đều ngưỡng mộ . Than ôi ! từ nay tôi sẽ không bao giờ múa đẹp được nữa …

  Hiện nay tôi là một giáo viên dạy nhạc tôi rất đau buồn, thương tiếc và bức xúc bị tai nạn cụt ngón áp út, dập nát bàn tay trái vì đi khiếu tố những vấn đề bức xúc về việc PGD &ĐT huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội lập hồ sơ không đạt chuẩn Hiệu trưởng cho bà Phan Thị Thu Hường - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn A quá nhiệm kỳ ( 6 năm + 2 tháng ) và NHỮNG VẤN NẠN CỦA NGÀNH GIÁO DỤC . Tôi cũng chỉ mong muốn ngành giáo dục tốt hơn, sánh vai với các cường quốc năm châu như cố Chủ tịch Hồ Chí Minh mong đợi .

   Thôi thì tôi không bị bọn Xăm trổ đánh tại Sở GD&ĐT Hà Nội thì tôi bị kẻ nào đó thuê tài xế chèn tay tôi . Tôi đã đưa lên face và gửi đơn đến Giám đốc SGD&ĐT việc bảo vệ Sở gọi điện thoại : “ Xăm trổ đâu, vào đánh bỏ mẹ nó đi ”.

   Theo điều 34,35,36,37 và 38 của Luật tố cáo số: 03/2011/QH13 , ngày 11 /11 / 2011.
Tôi công khai rộng rãi để những người có lương tri lên tiếng bảo vệ “người thấp cổ bé họng” như tôi . Tôi kính đề nghị quí công an huyện Hoài Đức chuyển hồ sơ vụ việc đến công an quận Nam Từ Liêm làm rõ vụ việc này. Đồng thời quý công các cấp bảo vệ công dân, bảo vệ người tố cáo điều tra tài xế xe Taxi là ai ? Ai là người xúi dục, mua chuộc gây tai nạn cho tôi ? Đây là những thủ đoạn hết sức tinh vi , sử dụng phương tiện giao thông thay bằng đánh trực diện, vũ khí để gây thương tích ảnh hưởng nghiêm trọng trong xã hội .


   Vì sự an nguy của xã hội, một lần nữa tôi kính đề nghị quý công an khẩn trương điều tra để nhân dân chúng tôi yên tâm sinh sống .

Nguồn FB : 
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1696121787309408&id=100007348095402

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP
( Lần 8 )
(V/v Ông Hoàng Sen- nguyên Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội Bổ nhiệm cho bà Phan Thị Thu Hường lên làm Hiệu trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn gần hết 1 nhiệm kỳ là không đạt quy định Chuẩn hiệu trưởng Thông tư số 14/ 2011/TT-BGDDT ngày 08/4/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo )
Kính gửi : - (Ông ) Nguyễn Đức Chung - Ủy viên Bộ Chính trị -Chủ tịch UBND t.phố Hà Nội .
I Họ và tên người Tố cáo : Nguyễn Thị Bích Nhung
Hộ khẩu thường trú : Minh Trung, Đa Phúc, Sài Sơn, Quốc Oai, Hà Nội
II Đối tượng bị Tố cáo :
Ông Hoàng Sen- Nguyên Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội . III Nội dung Tố cáo :
Ngày 26/10/2015, tôi gửi đơn tố cáo lần 6 ( Bưu phẩm RE 112 614 539VN ), lần 7 ngày 17/11/2015 ( Bưu phẩm RE 116 362 274 VN ) v/v Ông Hoàng Sen- Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội Bổ nhiệm cho bà Phan Thị Thu Hường lên làm Hiệu Trưởng trường tiểu học Sài Sơn gần hết 1 nhiệm kỳ là không đạt quy định Chuẩn hiệu trưởng Thông tư số 14/ 2011/TT-BGDDT ngày 08/4/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo .
Căn cứ điểm a, khoản 1, điều 20, Luật tố cáo số: 03/2011/QH13, ngày 11 /11/2011
Điều 20. Tiếp nhận, xử lý thông tin tố cáo
Đến nay quá thời hạn theo quy định của Pháp Luật, tôi vẫn chưa nhận được Thông báo thụ lý đơn tố cáo của Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội ( Theo điều 9,10 của Thông tư số 06/2013/TT-TTCP , ngày 30 tháng 09 năm 2013 về Quy trình giải quyết đơn Tố cáo của Tổng Thanh tra Chính phủ ) nên tôi gửi đơn lần 8 với nội dung như sau :
Bản thân bà Phan Thị Thu Hường mắc nhiều sai phạm nghiêm trọng khi mới nắm quyền Hiệu trưởng nhưng Ông Hoàng Sen- Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội xong chưa xử lý xong mà vẫn thăng chức cho bà Hường lên làm Hiệu trưởng trường Tiểu học Sài Sơn , huyện Quốc Oai , thành phố Hà Nội . Đến nay việc bà Phan Thị Thu Hường “ ngồi nhầm ghế ”Hiệu trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn được là hết nhiệm kỳ ( là trái với điều 8, Quyết định của Thủ tướng Chính phủ số 27/2003/QĐ-TTG ngày 19/02/2003 về việc ban hành Quy chế bổ nhiệm, bổ nhiệm lại, luân chuyển, từ chức, miễn nhiệm cán bộ, công chức lãnh đạo ).
1- Gia đình bà Phan Thị Thu Hường - Tân Hiệu trưởng trường Tiểu học Sài Sơn , huyện Quốc Oai , thành phố Hà Nội vi phạm quyền tài sản công dân, xây nhà làm thiệt hại tài sản gia đình tôi đã hơn 5 năm nay , gia đình tôi vẫn phải sống trong cảnh nhà của dột nát , thâm ướt Tàu gờ, bong tường và nứt tường chưa được sửa chữa ngày càng nặng nề ( tôi phải tát nước từ trong nhà ra sân mỗi khi trời mưa to ) ….Những hòn đá dăm nhọn nhỏ rơi xuống nhà tôi khi nhà bà Hường đổ Trần nên ngói nhà tôi rịa và dột âm ỉ phía bên sau mái nhà giáp nhà bà Hường, ( ngay cả bàn thờ gia tiên – nơi tôn nghiêm nhất trong mọi gia đình Việt Nam ta ) . Đến nay -Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội vẫn không giải quyết đơn tố cáo này của mẹ tôi theo đúng Luật ( giao phòng nội vụ xác minh tài sản hư hỏng do bà Hường gây ra ) .
2 )Bản thân bà Phan Thị Thu Hường còn bị bà Nguyễn Thị Tuất-giáo viên trong trường tố cáo về việc bà Phan Thị Thu Hường mới nắm quyền Hiệu trưởng nhưng thu Chuyên môn kém thu tiền sai
Theo Báo Nông Thôn Ngày Nay ra ngày 09/12/2009 đã phản ánh Hiệu phó trường Tiểu học Sài Sơn, Quốc Oai , Hà Nội 3 năm liên tiếp ra đề kiểm tra sai về kiến thức căn bản như không biết tính diện tích hình tam giác . Nhưng lãnh đạo Phòng Giáo dục huyện Quốc Oai lại cho rằng, lỗi chuyên môn này là “ sự sáng tạo” .
UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội bao che cho những vi phạm của bà Hường, cho rằng bà Nguyễn Thị Tuất tố cáo sai và có kết luận số 28/ KL-UBND ngày 10 /02 /2010 của UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội . Sau đó ông Hoàng Sen-Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai – Hà Nội bổ nhiệm chức vụ cho bà Phan Thị Thu Hường từ phó hiệu trưởng lên làm Hiệu trưởng trường Tiểu học Sài Sơn, huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội .( Quyết định số 226/QĐ-UBND ngày 09/02 /2010 )
Không đồng ý với kết luận số 28/ KL-UBND ngày 10 /02 /2010 của UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội, bà Nguyễn Thị Tuất gửi đơn tố cáo đến UBND thành phố Hà Nội .
Thanh tra UBND thành phố Hà Nội đã có kết luận số 1685/KL-TTTP ( 3) ngày 30 / 8/ 2010 :
“ 1. Nội dung công dân tố cáo một số khoản thu, chi tài chính của ban giám hiệu trường Tiểu học Sài Sơn đối với học sinh chưa đúng văn bản quy định là có cơ sở .
2. Nội dung công dân Tố cáo Ban giám hiệu trường Tiểu học Sài Sơn giao cho giáo viên chủ nhiệm lớp thu tiền hộ những khoản đóng góp tự nguyện không đúng với quy định là có cơ sở ” .
Thanh tra thành phố Hà Nội kiến nghị tại kết luận số 1685/KL-TTTP ( 3) ngày 30 / 8/ 2010 :
“Chỉ đạo UBND huyện Quốc Oai tổ chức kiểm điểm, nghiêm túc rút kinh nghiệm đối với Ban giám hiệu Trường Tiểu học Sài Sơn ….”
Tiếp đó là Công văn số 9113/ UBND-VHKG v/vgiải quyết đơn tố cáo của bà Nguyễn Thị Tuất, giáo viên trường Tiểu học Sài Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội do bà Ngô Thị Thanh Hằng ký ngày 09 /11/ 2010 :
Những sai phạm của bà Hường chỉ kiểm điểm qua loa như vậy là chưa đúng hình thức kỷ luật ? mức độ là quá nhẹ ?
Chỉ riêng việc bà Hường không có đủ năng lực trước phụ huynh để bàn bạc, thống nhất việc thu những khoản đóng góp tự nguyện, nhưng vẫn ép thu tiền là đã không đủ tiêu chuẩn để làm Hiệu trưởng , lây mức thu của năm học 2008-2009 để thu cho năm sau đủ khẳng định là bà Phan Thị Thu Hường quan liêu, độc đoán trong cách làm việc ?
Không đúng với khoản 1, Điều 6, QUYẾT ĐỊNH của Thủ tướng Chính phủ số 27/2003/QĐ-TTG ngày 19/02/2003 về việc ban hành Quy chế bổ nhiệm, bổ nhiệm lại, luân chuyển, từ chức, miễn nhiệm cán bộ, công chức lãnh đạo.
Điều 6. Điều kiện bổ nhiệm:
1 Đạt tiêu chuẩn chung của cán bộ, công chức và tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh bổ nhiệm theo quy định của Đảng và Nhà nước;
Bà Phan Thu Hường Không đạt quy định Chuẩn hiệu trưởng theo Thông tư số 14/ 2011/TT-BGDDT ngày 08/4/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo Ban hành Quy định chuẩn Hiệu trưởng Tiểu học. Cụ thể :
Điều 4. Tiêu chuẩn 1: Phẩm chất chính trị, đạo đức nghề nghiệp
b) Gương mẫu chấp hành chủ trương, đường lối của Đảng; chính sách, pháp luật của Nhà nước; quy định của ngành
d) Tổ chức thực hiện các biện pháp phòng, chống tham nhũng, quan liêu, lãng phí; thực hành tiết kiệm.
2. Tiêu chí 2: Đạo đức nghề nghiệp
d) Được tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên, học sinh và cộng đồng tín nhiệm; là tấm gương trong tập thể sư phạm nhà trường.
4. Tiêu chí 4: Giao tiếp và ứng xử
b) Gần gũi, tôn trọng, đối xử công bằng, bình đẳng và giúp đỡ cán bộ, giáo viên, nhân viên;
c) Hợp tác và tôn trọng cha mẹ học sinh;
5. Tiêu chí 5: Học tập, bồi dưỡng
a) Học tập, bồi dưỡng và tự rèn luyện nâng cao phẩm chất chính trị, đạo đức; năng lực chuyên môn, nghiệp vụ sư phạm; năng lực lãnh đạo và quản lý nhà trường;
Điều 5. Tiêu chuẩn 2: Năng lực chuyên môn, nghiệp vụ sư phạm
b) Hiểu biết chương trình và kế hoạch giáo dục ở tiểu học;
c) Có năng lực chỉ đạo, tổ chức hoạt động dạy học và giáo dục có hiệu quả phù hợp đối tượng và điều kiện thực tế của nhà trường, của địa phương;
Điều 6. Tiêu chuẩn 3: Năng lực quản lý trường tiểu học
6. Tiêu chí 13: Quản lý tài chính, tài sản nhà trường
a) Huy động và sử dụng các nguồn tài chính phục vụ hoạt động dạy học và giáo dục của nhà trường đúng quy định của pháp luật, hiệu quả;
b) Quản lý sử dụng tài sản đúng mục đích và theo quy định của pháp luật;
8. Tiêu chí 15: Tổ chức kiểm tra, kiểm định chất lượng giáo dục
a) Tổ chức kiểm tra, đánh giá chất lượng các hoạt động dạy học, giáo dục và quản lý của nhà trường theo quy định;
Bà Phan Thị Thu Hường cũng không trúng cử Đại biểu Hội đồng Nhân dân xã Sài Sơn- nhiệm kỳ 2011-2016 . Cử tri xã Sài Sơn chính là phụ huynh học sinh của bà Hường đánh giá nhìn nhận rõ về tài, đức, năng lực của bà Hường . Điều này cũng khẳng định được uy tín của bà Phan Thị Thu Hường- Hiệu Trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Nội trước phụ huynh là không có ? Phụ huynh không ủng hộ bà Hường là Hiệu Trưởng của con em mình là đại biểu HĐND cấp xã ?
Tháng 02 /2010 ông Hoàng Sen-Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà NộiViệc bổ nhiệm chức vụ cho bà Phan Thị Thu Hường trước khi có kết luận số 1685/KL-TTTP ( 3) ngày 30 / 8/ 2010 của Thanh Tra Thành phố Hà Nội và Công văn số 9113/ UBND-VHKG do bà Ngô Thị Thanh Hằng – Phó chủ tịch UBND thành phố Hà Nội ký ngày 09 /11/ 2010 là sai luật giáo dục .
IV Nêu yêu cầu giải quyết Tố cáo :
Theo khoản 4- điều 13, Luật Tố cáo ngày 11 /11 /2011.
4. Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương (sau đây gọi chung là cấp tỉnh) có thẩm quyền giải quyết tố cáo hành vi vi phạm pháp luật trong việc thực hiện nhiệm vụ, công vụ của Chủ tịch, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp huyện .
Tôi làm đơn này Kính đề nghị ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội chỉ đạo Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai:
1- KHẮC PHỤC SỬA SAI : Từ tài liệu sai phạm của bà Phan Thị Thu Hường – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn đã được kết luận 1685/ UBND –TT3 đã nhiều lần kèm theo đơn tố cáo , kính đề nghị quý ông có công văn chỉ đạo ông Nguyễn Hữu Độ-Giám đốc Giáo dục & Đào tạo Hà Nội khẩn cấp có công văn chỉ đạo ông Nguyễn Văn Phương-Trưởng Phòng PGD&ĐT huyện Quốc Oai, Hà Nội không lập hồ sơ chuẩn Hiệu trưởng cho bà Phan Thị Thu Hường ở nhiệm kỳ 2015-2016 để sửa sai việc đã Bổ nhiệm cho bà Phan Thị Thu Hường lên làm Hiệu Trưởng trường tiểu học Sài Sơn hết 1 nhiệm kỳ 2010-2015 là trái với Thông tư số 14/ 2011/TT-BGDDT ngày 08/4/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo . Học sinh ngồi nhầm lớp vì bệnh thành tích là nguy hiểm . Còn bà Phan Thị Thu Hường ngồi “nhầm ghế Hiệu Trưởng” trường tiểu học Sài Sơn hết 1 nhiệm kỳ ( quá 10 tháng ) do chuyên môn kém, thu chi tài chính sai, thiếu tài , thiếu đức đã là hết sức nguy hại cho ngành giáo dục, làm tổn thương thế hệ trẻ của đất nước ? . Đồng thời Chỉ đạo ông Nguyễn Mạnh Quyền – tân Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội không bổ nhiệm chức vụ Hiệu trưởng của bà Phan Thị Thu Hường- Trường tiểu học Sài Sơn, huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội .
2-Áp dụng biện pháp Khẩn cấp Có công văn chỉ đạo đến ông Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, Hà Nội giải quyết đơn Tố cáo gia đình bà Phan Thị Thu Hường vi phạm quyền tài sản công dân, xây nhà làm hư hỏng tài sản của gia đình tôi để làm chứng cứ cho việc vi phạm tư cách đạo đức của bà Phan Thị Thu Hường là một phần tư liệu chứng minh ông Hoàng Sen- Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai đã bổ nhiệm hiệu trưởng cho bà Phan Thị Thu Hường .
3- Sau đó Kính Đề nghị quý ông Nguyễn Đức Chung công tâm, xem xét xử và lý đơn tố cáo của tôi về việc : ông Hoàng Sen-nguyên Chủ tịch UBND huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội , bổ nhiệm cho bà Phan Thị Thu Hường lên làm Hiệu trưởng Trường Tiểu học Sài Sơn nhiệm kỳ 2010-2015 là trái với Thông tư số 14/ 2011/TT-BGDDT ngày 08/4/2011 của Bộ Giáo dục và Đào tạo .
V Lời cam đoan :
Tôi xin cam đoan trước các quý cấp về nội dung Tố cáo trên là đúng sự thật và xin chịu trách nhiệm về nội dung đã Tố cáo .
Tôi xin chân thành cảm ơn !
Tài liệu đã kèm theo ở các đơn tố cáo như :
1) Ảnh chụp vỡ ngói
2) - Kết luận số 1685/KL-TTTP(P3) ngày 30 / 8 / 2010 của Thanh Tra Thành phố Hà Nội về kết luận nội dung đơn Tố cáo đôi với Ban Giám hiệu Trường Tiểu học Sài Sơn, Quốc Oai, Hà Nội .
3) Phiếu chuyển đơn số 80/ HĐND- TD ngày 17/7/2015 của VPCP
4) Báo Nông Thôn Ngày Nay ra ngày 09/12/2009 đã phản ánh Phó hiệu trưởng trường tiểu học Sài Sơn chuyên môn kém, thu tiền sai .
5- Phiếu chuyển đơn số 10089 của VPCP – Vụ I ngày 01/12/2015 .
6 Phiếu chuyển đơn số 1774/ UBVHGDTTN 13 đề ngày 08 /12/2015
7-Phiếu chuyển đơn của Thanh tra Bộ Nội vụ số 49 ghi ngày 21 /01/2015
8-Phiếu chuyển đơn của văn phòng Chính phủ số 7694 / HD-TDTW ghi ngày 06/1/2015
9-Phiếu chuyển đơn của văn phòng Chính phủ số 3935 / HD-TDTW ghi ngày 29/ 5 /2015
10- Phiếu chuyển đơn của HĐND Hà Nội số 80/ HĐND -TD ghi ngày 17/7/ 2015
. Quốc Oai ngày 15 / 12 / 2015
Người viết đơn
Nguyễn Thị Bích Nhung   https://www.facebook.com/profile.php?id=100007348095402

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

BỊ AN NINH BẮT . MỜI UỐNG CAFE CÓ THUỐC KÍCH DỤC .

BỊ AN NINH BẮT . MỜI UỐNG CAFE CÓ THUỐC KÍCH DỤC .
                                                                     


Tôi tên : Lê Thị Ánh Nga . Sinh năm : 1956 .
CMND : 311513881 .
Điện Thoại : 099 4751132 .
Hộ Khẩu ; Số 81 O2 Khu 1 Thị Trấn Chợ Gạo . Tiền Giang .
Thường Trú :Ngô Thì Nhậm Quận Hà Đông Hà Nội .

   Ngày 02.09.2015 . Tôi theo đoàn biểu tình quay phim , chụp ãnh tại Toà Đại Sứ Mỹ Số 4 Lê Duẩn TP Hồ Chí Minh . Chúng tôi kêu gọi Thế Giới ủng hộ Nhân Quyền cho Dân Việt Nam . Chống đàn áp , Tra tấn . Trả tù nhân Lương Tâm . Trả nhà đất , ruộng vườn cho Dân .

   Tôi bị bắt về nơi Tiếp Dân UBND Tĩnh Tiền Giang . Ông Ngoãn An Ninh mời tôi đi làm việc . Lại chở tôi đến Cafe sân vườn lừa bịp , hù doạ việc khiếu kiện của tôi và đề nghị tôi vào nhà nghĩ . Ông Ngoãn đã đề nghị tôi giao nộp đơn , chứng từ kèm theo . Đi xác minh rồi ém nhẹm nhiều năm qua .

   Nay tôi bị bắt . Ông nói với tôi những lời lố bịch . Tôi xin về . Nhưng phải trã lời về hoạt động cũa các Hội Đoàn . Tôi không biết Ông Ngoãn nói tất cã . Cafe hết đã lâu , tôi chưa được về . Đến khi choáng , đau đầu , rạo rực , khó chịu . Ông Ngoãn đưa vào nhà nghĩ
làm nhục , khiến tôi bị thương và tôi không được giữ vệ sinh , an toàn . Tôi quá ghê tởm , ám ảnh .

   Tôi là Dân Oan . Bốn mươi năm Giải Phóng Miền Nam . Tôi ba thế hệ bị cướp đất .
_ Ông Nội tôi 2.000 m2 đất cạnh Kho Bạc .
_ Ba tôi 500 m2 cạnh kho bạc .
_ Tôi hai miếng đất là 210 m2 gần Ngân Hàng Nông Nghiệp . Khiếu kiện bị lừa bịp nộp đơn vòng quanh đến nay kéo dài 30 năm chưa giãi quyết .

   Năm 83 . Tôi công tác tại CTy Thương Nghiệp cấp 3 . Huyện Chợ Gạo . Tôi bất hợp tác việc tham ô với Lãnh Đạo Cơ Quan . Khi nghĩ đẻ , tôi bị tịch thu tiền lương . Tiền trợ cấp , cho thôi việc không Quyết Định .
Lúc sinh con đầu lòng . Tôi bị một y tá lừa tôi lên bàn sinh chích thuốc , lôi đầu con tôi ra ngoài . Gây thương tích nặng cho tôi .Ông Bà Nội Tôi Phãi bán một miếng Đất chạy chữa cho tôi . Nhờ Thanh Tra Huyện can thiệp , tôi tiếp tục công tác sau 5 tháng nghĩ việc .

   Lần thứ hai sinh con . Tôi cũng bị cho nghĩ việc không Quyết định . Bị cướp tiền lương , tiền trợ cấp . Tôi không được chuyễn công tác . chứng chĩ , bằng cấp , hộ khẩu bị tiêu huỷ .

   Ở Đồng Nai Tôi khiếu kiện đất đai ở Tiền Giang . Tôi bị bắt cóc bỏ tù không biên bản , Công An Huyện Trảng Bom . Ông Chiến , Hùng cho CA Khánh , Tiến khám nhà tôi lấy bông tai kim cương của tôi 6 viên kim cương trị giá 180 triệu . ( Năm 2000 ). Báo Pháp Luật . Tuổi Trẻ can thiệp Ông Chiến đền tôi đôi bông 1 chĩ vàng . Buộc tôi làm cam kết . Như thế là đũ rồi từ nay không còn thưa kiện nữa . Không chấp nhận sẽ bị bắt cóc bỏ tù tiếp .

   Ông Cha tôi cho đến suốt cuộc đời tôi luôn bị cướp bóc , bất công . sống trong oán hờn . tình trạng vô chính phũ . Bãn thân tôi còn gì? một thân già ốm đói . Vô Gia cư . D9au ốm không chốn nương thân .

   Ban Nội Chính Tĩnh Tiền Giang Mời Tôi Giãi Quyết bằng mồm . Nói không lại tôi , rồi đuổi tôi ra ngoài . Tôi nói Đãng cướp , cướp sạch sành sanh , Tôi còn một cái dính da . Phãi rớt ra bọn Huyện cũng ăn . Nay An Ninh Tĩnh tỗ chức làm nhục tôi .

Mong cộng Đồng lên tiếng , chia sẽ giúp Tôi . Xin cãm ơn .

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=206416646401292&set=a.140795296296761.1073741827.100010988746629&type=3&theater

HUỲNH VĂN NÉN BỊ XE TÔNG CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO

HUỲNH VĂN NÉN BỊ XE TÔNG CHẤN THƯƠNG SỌ NÃO

                                                                    

                                                     Ảnh ông huỳnh Văn Nén
    
     Sau hơn 17 năm bị ngồi tù oan cứ tưởng "người tù thế kỷ" Huỳnh Văn Nén sẽ được bù đắp với những hạnh phúc sau những ngày đắng cay,tủi nhục.Thật bất hạnh cho người tù khốn khổ.Chiều nay lúc 17h45,ngày 22/3/2016 HVN bị tai nạn giao thông gây chấn thương sọ não,vết thương ở vùng đầu khá nặng,hôn mê sâu và bị động kinh,toàn thân co giật liên tục.Sau khi được cấp cứu sơ bộ tại phòng khám đa khoa khu vực Tân Minh, vào lúc 20h xe cấp cứu Bệnh viện Hàm Tân đã chuyển HVN vào bệnh viện Chợ Rẫy vì diễn biến của bệnh tình ngày càng phức tạp.Theo thông tin mới nhất HVN đã được chuyển vào khoa cấp cứu Bv Chợ Rẫy lúc 21h50.

   Trong hòan cảnh mới ra tù,vừa mới làm xong sổ hộ khẩu,chứng minh thư nhân dân chưa mua được thẻ Bảo hiểm y tế.Nay bị chấn thương nặng không biết vào TP-HCM gia đình HVN sẽ xoay sở như thế nào?

   Viết Stt này rất mong được bạn bè thân hữu,gia đình cộng đồng FB quan tâm chia sẻ giúp đỡ cho HVN vượt qua được tình cảnh hiểm nghèo hiện nay.Đặc biệt là sự giúp đỡ của các ACE đang là Bs ở Bệnh viện Chợ Rẫy hoặc sự trợ giúp của tất cả các Bs có mối quan hệ với Bv Chợ Rẫy.
[fb Nguyen Than]

XIN CỘNG ĐỒNG HÃY QUAN TÂM VÀ SẺ CHIA !

https://www.facebook.com/anhnga.lethi.94/posts/202766090099681?pnref=story

THƯ YÊU CẦU CHÁNH ÁN TÒA ÁN HÀ NỘI CHẤM DỨT NGĂN CẢN NGƯỜI DÂN ĐẾN DỰ PHIÊN TÒA VÀ TIẾP CÔNG DÂN

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
                                                                                                    
                                                                                        Hà Nội, ngày 28 tháng 03 năm 2016

THƯ YÊU CẦU
(v/v Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội chấm dứt ngăn cản người dân dự các phiên tòa công khai và đề nghị Chánh án tiếp công dân)

    Kính gửi: Chánh án Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội
Đồng kính gửi: Ủy ban tư pháp Quốc Hội (để theo dõi giám sát)
Chúng tôi – những người ký tên dưới đây xin gửi tới Ông Chánh án lời chào trân trọng và trình bày như sau:

   Trong những năm gần đây, nhiều phiên tòa xét xử công khai tại Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội (“TAND HN”) nhưng nhiều người dân không thể vào tham dự phiên tòa. Tình trạng này đã được Báo Tuổi trẻ Online đăng bài Tòa xử công khai nhưng....kín ngày 17/01/2013. Nhiều luật sư đã phản ánh với Tòa án về việc này. Mới đây ngày 21/3/2016, luật sư Trần Vũ Hải và một số luật sư khác đã đề nghị gặp ông Chánh án để phản ánh sự việc, bà Nga – Chánh văn phòng TAND HN đã tiếp luật sư Hải, đã ghi nhận đề nghị của luật sư Hải, báo cáo Chánh án để thu xếp thời gian tiếp luật sư Hải và các luật sư khác. Sau đó, chúng tôi đã liên lạc nhiều lần qua điện thoại 04. 38243016 (trên danh bạ trang web của Tòa án nhân dân Tối cao) và số 04 3825 5910 (theo hướng dẫn của google) nhưng các số này đều không hoạt động hoặc không ai nghe máy. Đến nay, chúng tôi cũng chưa nhận được hồi âm bằng văn bản cũng như qua điện thoại (bà Nga có ghi lại số điện thoại di động của luật sư Hải). Chúng tôi rất ngạc nhiên về cách làm việc của TAND HN.

   Mặc dù vậy, chúng tôi căn cứ vào Luật Tiếp công dân và Hiến pháp 2013, tiếp tục yêu cầu ông Chánh án phải tiếp chúng tôi để làm rõ việc TAND HN có vi phạm Hiến pháp, Luật Tổ chức Tòa án nhân dân và các Luật tố tụng hiện hành, khi ngăn cản người dân tham dự những phiên tòa tại TAND HN.

   Theo giải thích của những bảo vệ TAND HN, lãnh đạo TAND HN chỉ cho phép những người dân có giấy mời, giấy triệu tập mới được tham dự phiên tòa. Trong khi Hiến pháp và các luật đều khẳng định Tòa án xét xử công khai, mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa, trừ một số rất ít ngoại lệ.

   Khoản 3 Điều 103 Hiến pháp 2013 và Điều 11 Khoản 2 Luật Tổ chức Tòa án nhân dân 2014 quy định: “Tòa án nhân dân xét xử công khai. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong, mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người chưa thành niên hoặc giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự, Tòa án nhân dân có thể xét xử kín”

    Điều 18 Bộ luật Tố tụng Hình sự, Điều 15 Bộ luật Tố tụng dân sự, Điều 17 Luật Tố tụng Hành Chính (đang có hiệu lực) đều quy định Việc xét xử của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do các Bộ luật này quy định.

   Như vậy, việc TAND HN ngăn chặn người dân (không có giấy mời hoặc giấy triệu tập của Tòa) vào tham dự các phiên tòa là trái Hiến pháp và các quy định pháp luật trên.

   Thực tế chúng tôi nhận thấy ở các địa phương khác, người dân không có giấy mời, giấy triệu tập của Tòa vẫn được tham dự phiên tòa, không bị ngăn cản như TAND HN.

   Chúng tôi lưu ý, việc xét xử công khai theo đúng quy định của Hiến pháp và các Luật trên rất quan trọng, là một hình thức phổ biến pháp luật đến người dân để họ nhận thức, hiểu biết thêm về pháp luật, tránh những hành vi phạm tội hoặc những vi phạm không đáng có. Nhu cầu người dân vì nhiều lý do khác nhau muốn chứng kiến hoạt động xét xử của Tòa án là có thật, dù họ không có giấy mời hay giấy triệu tập của Tòa án. Ngoài ra, những sinh viên luật, cử nhân luật trẻ cần được tham dự các phiên tòa để có thêm tư liệu, thực tế phục vụ quá trình học tập, nâng cao chuyên môn nghề nghiệp.
Khoản 1 Điều 2 Luật Tổ chức Tòa án 2014 quy định “Bằng hoạt động của mình, Tòa án góp phần giáo dục công dân trung thành với Tổ quốc, nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật, tôn trọng những quy tắc của cuộc sống xã hội, ý thức đấu tranh phòng, chống tội phạm, các vi phạm pháp luật khác”

   Như vậy, chính quy định trên của Luật Tổ chức Tòa án khuyến khích người dân tham dự các phiên tòa xét xử công khai.

  Vì vậy, chúng tôi yêu cầu TAND HN chấm dứt ngay ngăn cản người dân dự các phiên tòa công khai

   Chúng tôi được nghe nói rằng cách đây khoảng 10 năm có một sự cố về an ninh tại TAND HN, do đó TAND HN muốn kiểm soát chặt chẽ việc ra vào của những người tham dự phiên tòa, để đảm bảo an ninh cho Tòa án và nhân viên của Tòa án. Tuy nhiên, mọi biện pháp đảm bảo an ninh phải đúng Hiến pháp và luật, không thể tùy tiện ngăn cản người dân thực hiện quyền của mình theo Hiến pháp và luật, xâm phạm đến nguyên tắc xét xử công khai.

   Chúng tôi đề xuất như sau (riêng đối với TAND HN, nếu cần biện pháp đảm bảo an ninh):

1. Mọi người ra vào Tòa án đều phải xuất trình giấy tờ tùy thân và được phát thẻ đánh số để ra vào Tòa.

2. Có máy quét an ninh để phục vụ kiểm tra những người ra vào Tòa án.

3. Tòa án có thể thông báo do sức chứa có hạn nên chỉ có khoảng 500 người (ngoài cán bộ nhân viên của Tòa án) được vào khu vực Tòa án, nên khi có quá 400 người trong Tòa, Tòa sẽ hạn chế người vào trong và ưu tiên người có giấy mời, giấy triệu tập vào Tòa án.

4. Trong trường hợp có vụ án được đông đảo người dân quan tâm, muốn tham dự, Tòa án nên tạo điều kiện bằng những cách như: (i) có truyền hình trực tiếp và thu xếp họ ngồi tại các phòng khác; (ii) bắc loa để mọi người có thể theo dõi phiên tòa từ sân của Tòa hoặc đứng ngoài Tòa án (như trước đây đã từng làm).
Ngoài ra chúng tôi góp ý thêm:

5. TAND HN cần vận hành trang web của mình, không để sơ sài như hiện nay, cung cấp thông tin về xét xử đầy đủ cho mọi người, trong đó có chúng tôi – các luật sư. Qua tìm hiểu trang web các Tòa án địa phương, trang web của TAND HN có ít nội dung nhất.

6. Trong sân của TAND HN có nhiều xe ô tô của cán bộ nhân viên Tòa án, chiếm không gian của Tòa án, là nơi công cộng của giới luật (trong đó có các luật sư) và dân chúng lui tới, ảnh hưởng đến mỹ quan của Tòa án, nơi lẽ ra phải trang nghiêm và thoáng. Việc nhân dân đi vào Tòa án nhân dân “của mình” phải qua ngách cổng phụ là điều không nên, phản cảm. Để tôn trọng người dân, họ phải được đi vào Tòa bằng lối cổng chính.

   Căn cứ Khoản 1 Điều 17 và các Khoản 2, 3, 4 Điều 18 Luật Tiếp công dân, chúng tôi đề nghị Ông Chánh án TAND HN bố trí sớm nhất một buổi tiếp công dân – là những luật sư ký tên dưới đây, để nghe phản ánh và giải quyết những nội dung chúng tôi yêu cầu, đề xuất hoặc góp ý đã nêu trên, và sẽ được tiếp tục nêu trong buổi tiếp công dân này.

(Địa chỉ liên hệ của các luật sư ký tên: Luật sư Trần Vũ Hải – 28 phố Nam Đồng – quận Đống Đa – thành phố Hà Nội; số điện thoại: 0903.41...)
                                                                                                      Trân trọng.

                                                                                                          Ký tên

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

PHẢN HỒI VỀ VIỆC BÁO DOANH NGHIỆP VIỆT NAM VÀ MỘT SỐ BÁO QUỐC DOANH HÙA THEO MANG TÍNH BẦY ĐÀN THÔNG TIN MỘT CHIỀU KHÔNG ĐÚNG SỰ THẬT, KHÔNG CÓ CĂN CỨ PHÁP LÝ VU CÁO, BÔI NHỌ NGƯỜI TỐ CÁO

VỤ HIỆU TRƯỞNG TIỂU HỌC ĐẶNG CƯƠNG, AN DƯƠNG, HẢI PHÒNG TÁT NGƯỜI TỐ CÁO GÂY XÔN XAO DƯ LUẬN CỘNG ĐỒNG MANG VÀ SAU ĐÓ MỘT SỐ BÁO QUỐC DOANH ĐĂNG TIN VỀ NGƯỜI TỐ CÁO. PHẢN HỒI CỦA BÀ BÙI THỊ QUÝ VỀ VIỆC BÁO CHÍ QUỐC DOANH ĐĂNG THÔNG TIN MỘT CHIỀU. BÀ QUÝ KÈM THEO ĐƠN GỬI BỘ THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG VÀ SỞ THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG HẢI PHÒNG LÀM RÕ TRÁCH NHIỆM CỦA CÁC BÀI BÁO NÀY.

Tôi là Bùi Thị Quý – thủ quỹ trường tiểu học Đặng Cương – xã Đặng Cương – huyện An Dương – thành phố Hải Phòng.
Số điện thoại: 0906.117.651

Sau khi đọc bài báo Doanh nghiệp Việt Nam đưa tin ngày 17/3/2016 “Vụ tố hiệu trưởng trường tiểu học Đặng Cương uẩn khúc cần được làm rõ”, tôi thấy rất bức xúc trước việc làm của những người viết báo, làm báo không rõ từ đâu tới, trong khi đó tôi là người gửi đơn lên thông tin đại chúng, là người gửi đến các tòa soạn báo. Nhưng những phóng viên trong tòa soạn báo Doanh nghiệp Việt Nam không ghi rõ bút danh đã đăng, những tên không đúng sự thật, chứng cứ hoàn toàn vu khống, lấy thông tin một chiều từ người bị tố cáo để viết bài. Tôi thiết nghĩ không hiểu các phóng viên viết bài báo này vì động cơ gì, tôi rất mong đã là nhà báo hưởng lương là thuế của nhân dân thì phải viết đúng và công tâm, trong bài viết cụ thể tôi thấy như sau:
-         Do bị tố cáo bà Thủy hiệu trưởng đã cung cấp với báo chí là tôi có thâm hụt quỹ 20.000.000đ (Hai mươi triệu đồng), đây là một việc hoàn toàn vu khống bởi lẽ trên sổ sách kế toán và báo cáo tài chính hàng tháng, hàng quý không bao giờ có việc thâm hụt quỹ. Nếu vậy sẽ không báo cáo quyết toán được, để việc này được rõ, một lần nữa tôi đề nghị thanh tra tài chính, kiểm toán mở sổ sách để kiểm tra lại.
-         Như bài báo bà Thủy cung cấp tôi đã bỏ làm một tháng và ẵm trọn số tiền ăn tháng 1/2015 của học sinh là 72.000.000đ (Bảy mươi hai triệu đồng) đi, tôi rất bức xúc trước sự vu khống của bà Thủy, thực tế tiền ăn tháng 1/2015 tôi có thu đầu tháng bà Thủy có vay của bếp ăn 10.000.000đ (Mười triệu đồng) để đi quan hệ với Sở GD&ĐT Hải Phòng, cho 3 đồng chí đi thi giáo viên giỏi của thành phố Hải Phòng gồm: đồng chí Ngoan, đồng chí Huyền và đồng chí Bình.
Thực tế tiền ăn không phải là 72.000.000đ(Bảy mươi hai triệu), không có số liệu nào chứng minh số tiền ăn này, tôi thu đến đâu nộp hết kho bạc đến đấy, nếu cần thiết yêu cầu kế toán mở sổ sách đã báo cáo ở kho bạc. Một lần nữa tôi yêu cầu thanh tra lại cả bếp ăn vì đây toàn là số liệu vu khống.
Việc tôi bỏ làm một tháng là không có căn cứ, con trai tôi bị tai nạn trong thành phố Hồ Chí Minh lúc đó là chiều tối ngày 4/2/2015 tôi có gọi điện thoại xin phép và đi vào đó ngay. Vào đến đó tôi tiếp tục gọi điện thoại và đề nghị sắp xếp giúp tôi cả hai đồng chí trong Ban giám hiệu nhà trường đã biết rõ việc này. Cùng thời gian đó sau một tuần tôi có trở về vì lúc đó là tết nguyên đán, và tiếp tục như mọi người tôi nghỉ tết nguyên đán, trong buổi nhận quà tết tôi có đến trường, nghỉ tết xong tôi tiếp tục đi làm. Như vậy thông tin tôi bỏ làm là không đúng sự thật, thông tin này là hoàn toàn không có cơ sở.
Là một đảng viên lại công tác trong trường hơn 20 năm tôi thấy bà Thủy mới nhận chức hiệu trưởng nhưng có nhiều năm sai phạm, tôi đã viết thư tay gửi bà Thủy nhằm để rút kinh nghiệm và tránh những sai phạm tiếp theo. Vì từ khi làm hiệu trưởng bà Thủy thường xuyên họp bất thường với giáo viên chủ nhiệm (GVCN) trong các giờ ra chơi, không cần họp với kế toán, thủ quỹ về việc thu chi nên tôi không có cơ hội góp ý. Trong thư tay tôi có viết và đề nghị với bà Thủy những vấn đề chưa rõ ràng minh bạch chứ không có một lời lẽ nào đe dọa và khống chế (thực tế tôi vẫn còn lưu lại bức thư đó làm bằng chứng). Nhưng bà Thủy không nhận thức được mà vẫn cố tình làm sai và còn thách thức đe dọa tôi nhiều lần, xúc phạm tôi những lời nói và hành động thiếu văn hóa phi đạo đức, phi giáo dục không thể chấp nhận được. Trước cuộc họp hội đồng bà Thủy còn đe dọa tôi “Chấp cả bão số 12”,  những việc làm sai trái của bà Thủy tôi có làm đơn gửi nhà trường, nhà trường đã tiến hành họp để giải quyết nhưng bà Thủy cố tình không nhận ra sai phạm, và thách thức với tôi và toàn thể cán bộ giáo viên trong trường là muốn gửi đơn đi đâu thì gửi.
Tôi đã gửi đơn theo đúng trình tự từ xã, đến huyện và thành phố Hải Phòng, thời gian gửi đơn của tôi từ tháng 8/2014 đến nay đã quá lâu, trong thời gian đó bà Thủy nói là: “tôi đã lo lót hết rồi, chẳng ai giải quyết đơn của bà đâu, tốt hơn hết là bà nên rút đơn, bà cần gì thì bà cứ nói”. Vô cùng bức xúc trước những hành động và lời nói đó tôi đã hai lần gửi đơn đến công an thành phố Hải Phòng PA83, hai lần gửi đơn đến UBND huyện An dương, Ban Nội chính thành ủy Hải Phòng, các cấp đã ra quyết định giải quyết nhưng cố tình kéo dài cho đến nay vẫn chưa có kết luận. Vì quá bức xúc tôi đã gọi điện cho lãnh đạo UBND huyện An Dương thì chỉ nhận được câu trả lời để xoa dịu tôi, và né tránh giải quyết, gọi nhiều quá thì hiện nay lãnh đạo đã chặn cuộc gọi của tôi, không trả lời. Còn Ban nội chính thành ủy Hải Phòng là cơ quan phòng chống tham nhũng của đảng thì họ trả lời thẳng tôi là không giải quyết được, đề nghị tôi làm đơn gửi ông Thành Chủ tịch kiêm Bí thư thành ủy Hải Phòng giải quyết.
Mâu thuẫn đi đến đỉnh điểm khi ngày 30/1/2016 tôi đang ngồi chờ trong phòng trực bà Thủy có bước vào nói với tôi những lời nói thiếu văn hóa không đúng với đạo đức nhà giáo cùng với những hành động không thể chấp nhận được như chỉ tay vào mặt tôi. Bản thân bị xúc phạm tôi hất tay bà Thủy ra bà Thủy đã tát vào mặt tôi trước, không thể kìm nén được do phản ứng tự vệ tôi đã tát lại bà Thủy và xảy ra xô sát đánh nhau, lúc đó có 3 giáo viên tại đó chứng kiến trong phòng trực, còn phụ huynh ở bên ngoài sân nên không biết. Sau đó tôi là người trực tiếp gọi điện thoại cho công an xã, trưởng phòng giáo dục và phó chủ tịch UBND huyện An dương về giải quyết, nhưng sự việc từ đó đến nay không thấy một cơ quan nào kết luận về vụ việc đánh nhau, trong khi tôi là người bị đánh và là người gọi tất cả các cơ quan đến giải quyết. Trong số những người ngồi làm chứng tại phòng trực của trường có một cô giáo là đảng viên, tôi không hiểu vì lý do gì mà không dám nói thẳng nói thật, không dám đấu tranh với hành động sai trái phi đạo đức phi giáo dục của một người lãnh đạo trong ngành giáo dục.
Cùng bức xúc và chia sẻ với tôi ngày 18/3/2016, một phóng viên của báo Pháp luật đời sống đã không chịu nổi trước những thông tin không có căn cứ này, đã trực tiếp đến gặp gần 20 phụ huynh của trường tiểu học Đặng Cương và trao đổi với tôi như sau:
Em đến gặp 3 phụ huynh tại thôn Tự Lập – xã Đặng Cương họ đều bức xúc và có nói các cơ quan nhanh chóng vào cuộc  giải quyết, để thế này con em họ thiệt lắm. Sau đó em có gặp chị Phương ở thôn Tự Lập có con học lớp 4C chị ấy gặp được nhà báo nói: “hiệu trưởng không thiếu một lời lẽ nào, chị ấy nói về tư cách của hiệu trưởng không thể chấp nhận được, ăn nói thiếu văn hóa, không có đạo đức, coi thường mọi người, ăn mặc nhố nhăng, không thể ăn mặc như vậy đến trường được, tiền thu quá nhiều cứ vẽ ra lấy tiền của phụ huynh đi ngoại giao là không được, đề nghị phải giải quyết ngay việc này”. Phóng viên lại tiếp tục đi đến cổng trường trước giờ ra về, khi được biết là phóng viên phụ huynh họ đổ xô tới, thậm chí bà Hoàng Thị Từ ở thôn Chiến Thắng do bức xúc quá còn xin lỗi phóng viên “chửi hiệu trưởng là con nọ, con kia thu tiền của phụ huynh quá nhiều, mua mành rèm, mua ti vi để làm gì, để ôm nhau, hôn nhau à”. Phụ huynh này còn bức xúc trước vụ việc hiệu trưởng đánh bà Quý “nếu là tôi, tôi sẽ cho con này một bài học và đánh tan mặt nó ra, nó không đủ tư cách để làm hiệu trưởng”. Bà Nguyễn Thị Xuân năm nay đã ngoài 60 tuổi ở thôn Chiến Thắng nói: ”tôi cũng là giáo viên đã nghỉ hưu có 2 cháu nội ngoại, 1 đứa học lớp 4B, 1 đứa học lớp 2B, tháng 2 nghỉ tết và nghỉ nhiều nhưng tiền học vẫn phải nộp đủ 420.000đ/1 tháng, như vậy là quá cao, tôi cũng là giáo viên khi nó lên hiệu trưởng nó thu quá nhiều, từ tháng này không cho cháu học thứ 6 nữa nó cứ vẽ ra để nó thu tiền chiều thứ 6 mỗi đứa 120.000đ/1 tháng, phải giải quyết việc này không thể để được. Còn nói về phẩm chất đạo đức nhà giáo của con người này là không được, ở chợ người dân người ta cũng không như nó”.
Tiếp đó còn rất nhiều phụ huynh khác phóng viên đã kịp ghi âm lại, không kịp chép vì quá bức xúc nên họ đã trút hết lên đầu nhà báo. Phóng viên lại tiếp tục đi đến địa điểm khác ngoài cổng trường gặp bác Long là ông của 2 cháu học lớp 4 và lớp 3 đang làm dưới ruộng đào chân đi ủng, tay đeo găng vừa làm vừa nói với phóng viên “tôi quá bức xúc vì nông dân thì quá vất vả, thu nhập thấp thế mà cứ đều như vắt chanh mỗi tháng thu của 1 học sinh 450.000đ tiền học trong khi thu không có phiếu thu, các khoản thu thì không rõ ràng, mập mờ. Hỏi GVCN thì bảo do chỉ đạo của hiệu trưởng, còn hiệu trưởng thì chúng tôi thấy không đủ tư cách đạo đức gì mà sao hàng bao nhiêu báo chí như vậy mà không giải quyết”. Cùng lúc đó anh Lộc đang làm ở ruộng đào gần đó có con học lớp 3D cũng nhảy lên trên bờ cùng chung nỗi bức xúc với ông Long và nói “thu tiền học quá cao, cứ vẽ ra thu thứ 6, tiền thu không rõ ràng, không công khai với phụ huynh, nhất là tiền đồng phục và sách giáo khoa, thu tạm ứng trước và không thanh toán lên đến cả  triệu đồng”... rất nhiều căng thẳng bức xúc, lúc đó phóng viên chỉ kịp ghi âm lại, không kịp chép. Gần lúc ra về phóng viên có hỏi các bác một câu như thế này: Sự việc đang được các cơ quan làm rõ, nhưng nếu làm xong mà cô Thủy không được làm hiệu trưởng nữa thì ý kiến các bác thế nào trong việc này. Các bác phụ huynh đều đồng thanh nói: “tốt quá chúng tôi muốn đuổi cô này ra khỏi trường từ lâu lắm rồi nhưng mãi chưa được, nếu sớm được ngày nào phụ huynh chúng tôi được nhờ ngày ấy, thôi các chú cố lên làm thế nào càng nhanh càng tốt nhưng nhớ phải làm để đuổi nó ra khỏi trường nhé”.
Qua minh chứng thực tế của bản thân tôi là nguyên đơn đã công khai minh bạch toàn bộ sai phạm của hiệu trưởng, cộng với sự bất đồng về quan điểm không minh bạch giữa hiệu trưởng với phụ huynh học sinh trong trường là những minh chứng không thể chối cãi hay phủ nhận được sai phạm về tài chính của bà Thủy. Bản thân tôi, tôi khẳng định không dây dưa, nợ nần bất cứ một đồng nào về tiền ăn hay bất cứ khoản tài chính nào của nhà trường, như báo Doanh nghiệp Việt Nam đã đưa tin một chiều không có phản biện của tôi, và việc này báo Doanh nghiệp Việt Nam phải hoàn toàn chịu tính pháp lý trước pháp luật về tội vu khống tôi.
                                                                  
                                                          Hải phòng, ngày 25 tháng 3 năm 2016
                                                                                                        Bùi Thị Qúy

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

ĐƠN ĐỀ NGHỊ
“V/v nhà báo đăng sai sự thật khi tìm hiểu thông tin một chiều”

                   Kính gửi:    - Bộ Thông tin truyền thông
                                      - Sở thông tin truyền thông Hải Phòng

Tên tôi là: Bùi Thị Quý nhân viên trường tiểu học Đặng Cương – xã Đặng Cương – huyện An Dương – thành phố Hải Phòng làm đơn đề nghị với Bộ thông tin truyền thông và Sở thông tin truyền thông giải quyết một việc như sau:

Thời gian gần đây tôi đã gửi đơn đến các cơ quan báo chí đưa lên công chúng về việc bà Lê Thị Thu Thủy hiệu trưởng trường tiểu học Đặng Cương có dấu hiệu tham ô công quỹ, vi phạm đạo đức nghề nghiệp và đánh nhân viên trong giờ làm việc.

Sau khi đọc bài báo Doanh nghiệp VN ngày 17/3/2016 không hiểu vì lý do gì, động cơ nào mà tôi thấy nhà báo viết hoàn toàn sai sự thật, và có những chứng cứ vu khống tôi. Cụ thể tôi không thâm hụt tiền quỹ 20.000.000đ (Hai mươi triệu đồng) của nhà trường.

Trong lá thư tay tôi góp ý những sai phạm của bà Thủy với những chi tiết rất chính xác, không có một từ ngữ nào đe dọa (hiện tại tôi vẫn còn giữ lá thư đó). Nhưng bài báo đã viết tôi ẵm trọn 72.000.000đ (Bảy mươi hai triệu đồng) tiền ăn bỏ đi một tháng, đây là số liệu hoàn toàn vu khống, tôi khẳng định không có việc này. Không biết vì động cơ gì mà nhà báo đã làm việc này, tôi đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ sự việc, cụ thể thanh tra lại bếp ăn bán trú.

Việc hiệu trưởng đánh tôi trong giờ làm việc là hoàn toàn công khai trước sự chứng kiến của giáo viên trong trường, do bị tôi tố cáo những việc làm sai trái của mình nên đã nhiều lần bà Thủy gây mâu thuẫn với tôi. Đỉnh đim là ngày 30/1/2016 bà đã cố tình xúc phạm và có những lời nói thiếu văn hóa, sau đó là tiến sát đến tôi và đã tát tôi. Sau đó tôi có gọi chính quyền, công an xã, trưởng phòng giáo dục, phó chủ tịch UBND huyện An Dương về giải quyết.

Việc phụ huynh làm chứng là do bà Thủy đề nghị các phụ huynh vào, thực tế phụ huynh ở ngoài sân trường không biết gì, việc bà Thủy đánh tôi trong phòng trực và tôi có đánh lại theo bản năng tự vệ thì lúc đó có đồng chí Quang nhân viên y tế chạy vào can ngăn.

Như vậy những phản ánh trên của báo Doanh nghiệp VN là không chính xác khi nhà báo mới chỉ nghe thông tin một chiều từ phía bà Thủy, những thông tin đó mang tính chất vu khống, không có cơ sở. Như vậy báo Doanh nghiệp VN phải chịu trách nhiệm trước những thông tin không có thực của mình.

Cũng như báo Doanh nghiệp VN, báo VTC cũng ra ngày 18/3/2016, tôi chưa hề cung cấp bất cứ thông tin nào cho báo, tôi chưa gặp người yêu cầu để lấy thông tin nhưng nhà báo Minh Khang không hiểu vì động cơ gì đã đăng hoàn toàn sai sự thật, vu khống tôi.

Ngày 23/3/2016 báo Gia đình net cũng đăng bài khi chỉ lấy thông tin một chiều, ngay bản thân tôi cũng không gửi đơn tới báo này, tôi chưa được gặp và cung cấp thông tin nhưng bài báo vẫn đăng những thông tin không chính xác.

Với phản ánh không trung thực của 3 số báo trên, tôi đề nghị Sở thông tin truyền thông Hải Phòng xem xét giải quyết với những nhà báo khi viết bài phải công khai dân chủ, làm đúng với lương tâm người cầm bút. Và phải chịu trách nhiệm trước những thông tin sai sự thật đã đưa lên công chúng theo đúng luật báo chí, để đúng với trách nhiệm của người làm báo là sống bằng tiền thuế của nhân dân.

                                                                                                                                                                                                                                                          Ngày 25 tháng 3 năm 2016
                                                                                                       Người viết đơn                                                                                                                                          Bùi Thị Qúy