Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014


Giảng viên trường nghệ thuật Nghệ An bị công an dàn cảnh bắt và đánh

Theo CTNLT

Description: 1VRNs (05.06.2014) – Nghệ An – “Tôi và người bạn vừa lên xe đi được khoảng 10m về theo hướng đường Lê Hồng Phong thì có một người dân phòng tay cầm gậy chạy xe máy hung hăng đâm chặn đầu xe bạn tôi, và bắt chúng tôi dừng lại. Tôi bước xuống xe và hỏi lý do, thi ngay lập tức thấy rất đông công an, an ninh mặc sắc phục và nhiều côn đồ mặc thường phục chạy đến vây quanh tôi. Những côn đồ mặc thường phục đánh tôi tới tấp trước sự chứng kiến của rất nhiều công an mặc sắc phục.

Để thoát khỏi nguy hiểm tôi chỉ còn biết chạy, tôi chạy băng qua bên kia đường (nơi quán bia) tới nơi có nhiều công an mặc sắc phục nhất đang đứng đó với hy vọng họ sẽ bảo vệ người dân vô tội. Nhưng tôi thật sự thất vọng, khi sang đó tôi càng bị đánh nhiều hơn. Có 2 – 3 côn đồ đánh tôi, chúng đánh vào mặt làm tôi chảy máu miệng, vào bụng, chúng dùng vật cứng đánh mạnh vào đầu tôi đến nát cái mũ bảo hiểm. Điều làm tôi thất vọng hơn nữa là những hành động độc ác và dã man của các côn đồ đó được thực hiện trước sự chứng kiến của rất nhiều công an sắc phục tại đó.”

Dưới đây là  bản tường trình chi tiết.

****************

BẢN TƯỜNG TRÌNH

 Kính gửi:       – BGH trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ Thuật (CĐVHNT) Nghệ An

                             - Chủ tịch Công Đoàn nhà Trường

                             – Phòng quản lý Nghiên Cứu Khoa Học và Công Nghệ (NCKH&CN)

                             – Khoa Âm nhạc

Tên tôi là Nguyễn Năng Tĩnh, giảng viên trường CĐVHNT Nghệ An, hiện đang công tác tại Phòng quản lý Nghiên cứu Khoa học và Công nghệ.

Ngày 03/06/2014 tôi nhận được thông báo số 298/TB-TrCĐVHNT về việc “Viết bản tường trình và làm việc với Ban Giám Hiệu”, qua thông báo tôi nhận thấy Ban Giám Hiệu căn cứ vào công văn số 299/CATP của Công An TP Vinh gửi vào ngày 28/05/2014 để đề nghị tôi viết bản tường trình về sự việc diễn ra ngày 18/05/2014 và làm việc với BGH. Tôi xin được trình bày lại nội dung sự việc và đồng thời bày tỏ một số quan điểm cá nhân về vụ việc như sau:

I. Về sự việc ngày 18/05/2014

Chiều ngày 17/05/2014 tôi về quê thăm gia đình tại Quỳnh Lưu và tham dự thánh lễ tại Giáo xứ Thanh Dạ – Quỳnh Thanh – Quỳnh Lưu; sáng Chúa Nhật 18/05/2014 sau khi thăm các thân nhân tại đó khoảng 10h tôi lên đường vào lại Vinh, tôi vào tới Vinh khoảng hơn kém 12h, tôi gặp một người bạn và biết được tin có một số bạn trẻ tại Vinh xuống đường biểu tình ôn hòa phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển đảo Việt Nam. Trong số các bạn trẻ tham gia biểu tình có một số bạn bị lực lượng công an bắt đưa về đồn.

Nghe tin họ được thả và đang tập trung uống nước tại quán bia Công Phú số 07 đường Lê Lợi, tôi và người bạn đến hỏi thăm các bạn ấy. Chúng tôi đến nơi thấy mọi người đang uống nước vui vẻ, người thì hát, một số bạn căng một số biểu ngữ phản đối Trung Quốc như: “Đã đảo đảng cộng sản Trung Quốc”, ”Tàu Khựa cút khỏi Việt Nam”… Xung quanh đó có khoảng trên dưới 10 người gồm công an, an ninh, dân phòng đang ở gần đó. Chúng tôi quan sát thấy các an ninh sắc phục được điều động ngày càng đông khoảng 40 – 50 người. Vì quá bận rộn nên khoảng hơn 13h tôi phải ra về khi chưa uống hết cốc nước. Tôi và người bạn vừa lên xe đi được khoảng 10m về theo hướng đường Lê Hồng Phong thì có một người dân phòng tay cầm gậy chạy xe máy hung hăng đâm chặn đầu xe bạn tôi, và bắt chúng tôi dừng lại. Tôi bước xuống xe và hỏi lý do, thi ngay lập tức thấy rất đông công an, an ninh mặc sắc phục và nhiều côn đồ mặc thường phục chạy đến vây quanh tôi. Những côn đồ mặc thường phục đánh tôi tới tấp trước sự chứng kiến của rất nhiều công an mặc sắc phục.

Để thoát khỏi nguy hiểm tôi chỉ còn biết chạy, tôi chạy băng qua bên kia đường (nơi quán bia) tới nơi có nhiều công an mặc sắc phục nhất đang đứng đó với hy vọng họ sẽ bảo vệ người dân vô tội. Nhưng tôi thật sự thất vọng, khi sang đó tôi càng bị đánh nhiều hơn. Có 2 – 3 côn đồ đánh tôi, chúng đánh vào mặt làm tôi chảy máu miệng, vào bụng, chúng dùng vật cứng đánh mạnh vào đầu tôi đến nát cái mũ bảo hiểm. Điều làm tôi thất vọng hơn nữa là những hành động độc ác và dã man của các côn đồ đó được thực hiện trước sự chứng kiến của rất nhiều công an sắc phục tại đó.

Trong lúc đó, một số công an mặc sắc phục chỉ tay vào mặt tôi và hô hào “thằng này đây, chính nó đó, nó là đầu sỏ, nó là phản động… bắt cổ lại”. Tôi bị công an mặc sắc phục yểm trợ cho hai tay côn đồ bắt tôi lên xe của công an. Cùng bị đánh, bị bắt với tôi có hai người khác. Lúc trên xe những côn đồ này tiếp tục đánh đập tôi, tài xế lái xe chở tôi là một công an mặc sắc phục. Họ chở chúng tôi về một khối tại công an phường Lê Lợi. Về đến cổng tôi tiếp tục bị dọa đánh, tôi buộc phải chạy di chuyển đến nơi đông người dân và hô to “côn đồ đánh người”, “phản đối bắt bớ đánh đập người dân biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc xâm lấn biển đạo Việt Nam”. Thấy sự chứng kiến của mọi người, tay côn đồ giở trò bị ổi với tôi khi vừa đánh vừa tri hô tôi là ăn cắp điện thoại. Họ tiếp tục giải tôi về nhà văn hóa khối của phường Lê Lợi. Trong lúc chờ mở cửa, tay côn đồ đánh và dẫn giải tôi dùng nhiều lời vô văn hóa tiếp tục xúc phạm và dọa đánh tôi. Nó hỏi tôi “Mi biết tau là ai không?” Tôi trả lời không cần biết và tôi hỏi anh ta là “Vào tới đây rồi anh có dám xưng danh để nói chuyện đàng hoàng không?” Anh ta im lặng không trả lời. Sau khi mở cửa anh ta đưa tôi vào phòng và lặng lẽ bỏ đi.

Tại công an phường Lê Lợi, họ để tôi ngồi một mình, có một số người làm việc với em học sinh Lê Hương chưa đủ tuổi thành niên cũng bị đánh và đưa về cùng tôi. Tôi ngồi tranh thủ cầu nguyện, lúc tôi cầu nguyện thỉnh thoảng lại có một người đến hỏi tôi một vài câu, vì họ không mặc sắc phục và không có bảng tên nên tôi không trả lời. Một lát sau, có một người mặc thường phục, dáng người gầy, cao, mặt nhọn và dài, khá đứng tuổi, không mang thẻ nên tôi không biết tên. Anh ta bước vào hung hăng hỏi tôi “Mi là thằng Tĩnh phải không? Mi được Đảng và nước trả lương mà sao làm thế hả? Mi nhận tiền phản động nước ngoài? Kích động, phản động?…” Tôi quá bàng hoàng và sững sốt khi chứng kiến ở chốn công quyền và một người có vẻ như là người có chức trong công an thế mà phát ngôn ngông cuồng bậy bạ đến như vậy. Tôi hỏi anh ta tên gì? Anh có dám xưng danh để nói chuyện tử tế với tôi không? Tại sao anh vu cáo tôi? Anh có dám bảo lưu lời anh nói không? Anh ta tỏ vẻ hung hăng nhìn thẳng vào mặt tôi tay căng tròn nắm đấm và hỏi tôi mi nói gì? Tôi định sẽ giúp anh ta hiểu thêm về lương của tôi và anh ta đang nhận hàng tháng là của ai trả cho? Thế nào là phản động? Tôi kích động thì kích động ai? Khi nào và như thế nào? Nhận tiền nước ngoài là nhận khi nào và bao nhiêu? Nhưng khi được hỏi xưng danh anh ta đã lặng lẽ bỏ đi.

Một lúc sau, khoảng hơn 14h họ đưa tôi ra xe và chở về công an TP Vinh. Tại công an Thành Phố họ đưa tôi vào một hội trường nhỏ ở tầng hai. Trong phòng với tôi ban đầu có khoảng 4 – 5 công an, tôi tiếp tục thinh lặng cầu nguyện, một lát sau một người cầm trên tay một số hồ sơ giấy tờ vào bảo tôi làm việc. Tôi đề nghị họ xưng danh khi làm việc với tôi, vì hầu hết họ không mặc quân phục, không đeo thẻ ngành. Người làm việc với tôi giới thiệu tên là Lê Hồng Anh. Bắt đầu cuộc làm việc tôi đề nghị phía công an đưa ra lý do tại sao bắt tôi về đây, trong lúc tôi là người bị hại? Những người đánh tôi ở đâu?…

Trước phản ứng của tôi, phía công an dừng làm việc tiếp tục trao đổi ý kiến. Hội trường nhỏ ngày càng đông người hơn, lên đến khoảng hơn 20 công an. Nhiều giờ chờ đợi tôi thấy một người mặc quân phục vào và hỏi ai là Nguyễn Năng Tĩnh? Các an ninh trẻ chỉ tôi. Người này hỏi tôi về tên tuổi, quê quán, tôi không trả lời, mà hỏi họ xin lỗi anh là ai? Người này trả lời, tên là Hoa hay Hòa gì đó làm cấp phó gì đó tôi không còn nhớ.

Sau một hồi ông Hòa (Hoa) xem xét và gọi những ai bắt chúng tôi trở về làm việc. Ông hướng dẫn và đọc cho các thuộc cấp của mình về lý do làm việc… Lý do làm việc mà Ông đưa ra đại khái như sau: “…nhận được tin trình báo của nhân dân tại địa bàn phường Lê Lợi, có một nhóm đối tượng đang uống bia tại quán … hát hò gây ồn ào mất an ninh trật tự. Nhận được tin trình báo, công an đã kịp thời tới hiện trường và bắt một số đối tượng trong đó có tôi…”

Khi nghe lý do Ông Hòa (Hoa) đưa ra tôi quan sát thấy các an ninh trẻ ngơ ngác và tôi cũng ngỡ ngàng vì không hiểu cái “tin trình báo của nhân dân” ở đâu ra? Chẳng lẽ một số bạn trẻ họ ngồi uống nước, uống bia trong quán là mất ANTT? Cho dù họ có hát bài hát nào đó là chuyện bình thường, căng biểu ngữ chống Trung Quốc thì cả nước này ai cũng làm chứ nói gì mấy bạn trẻ biểu tình? Vậy sao lại có “tin trình báo của nhân dân”? Hơn nữa chúng tôi ngồi đó chỉ khoảng 15 phút có nghĩa sau khi chúng tôi ngồi ít nhất là 10 phút nếu có mất trật tự thì “nhân dân mới trình báo” không hiểu tại sao chỉ 5 phút khi nhận được tin trình báo của “nhân dân” mà công an đã kịp thời điều động được hàng bốn năm chúc công an đến hiện trường (quán bia) để bắt người trong lúc ngày 18/05/2014 là ngày nghỉ chủ nhật. Đó là lý do mà không phải tôi mà đến gần như tất cả các công an, an ninh trong phòng

Sau khi có được lý do ông Lê Hồng Anh đề nghị lập biên bản tạm giữ một số tài sản mà họ đã lấy của tôi từ hiện trường gồm 1 điện thoại di động, 1 Ipad, 1 xạc Ipad. Tôi phản đối vì đó là tài sản cá nhân của tôi, không có lý do gì để tạm giữ, tôi là người bị hại chứ không phải tội phạm. Họ lập biên bản và tôi không ký, tôi bảo họ các anh giữ máy của tôi cách đây mấy tiếng đồng hồ giờ bảo tôi ký biết đâu các anh đã làm bậy gì trong đó? Nếu có lập biên bản phải lập tại hiện trường? Hoặc bây giờ các anh phải lập biên bản hiện trạng các tài sản của tôi? Họ đồng ý và cho kỹ thuật vào, tôi mở mật khẩu điện thoại cho họ nhưng yêu cầu phải có lệnh khám xét? Sau nhiều tranh luận qua lại giữa tôi và công an họ quyết định không tạm giữ tài sản của tôi nữa.

Chúng tôi tiếp tục được mời làm việc với công an phường Lê Lợi (theo đề nghị của ông Hòa (Hoa)). Lần này họ đưa cả 3 người bị bắt cùng tôi vào. Tôi yêu cầu công an phường Lê Lợi (người làm việc với chúng tôi) trả lời một số câu hỏi như ai đã đánh chúng tôi? Ai đã trình báo cho đối chất…? Và nêu quan điểm làm việc của tôi. Họ không trả lời, mà lúc này một công an đề nghị đưa tôi ra phòng khác. Họ dẫn tôi sang phòng khác đóng cửa và cho người trông tôi. Lúc này người đề nghị đưa tôi sang phòng khác bước sang với vẻ mặt bặm trợn ghé sát mặt tôi và nói: Mi là đầu chứ? Tôi hỏi lại anh nói gì? Họ tiếp tục nói Mi tự hiểu, tôi trả lời tôi chẳng hiểu vì anh nói tiếng lạ. Anh ta bảo tôi nhiều chữ thế mà không hiểu à? Tự suy nghĩ đi, anh ta còn nói nhiều lời khiêu khích sau đó bỏ đi.

Một lúc sau họ lại dẫn tôi sang phòng làm việc chung. Ở đây họ bảo tôi trình bày, tường trình lại sự việc nhưng tôi không tường trình, thay vào đó tôi xin giấy bút viết đơn tố giác tội phạm. Sau khi làm việc xong với mọi người họ đề nghị ký vào biên bản, tôi xác nhận là biên bản nói sai nội dung sự việc.

Khoảng 18h tôi tiếp tục bị đề nghị làm việc với Công an TP Vinh nhưng tôi từ chối vì những gì cần nói tôi đã nói rõ trong đơn tố giác tội phạm. Khoảng gần 19h họ để chúng tôi ra về.

II. Quan điểm tôi về sự việc diễn ra ngày 18/05/2014

1. Ai là người đánh tôi?

Điều này chắc chắn lương tâm những người công an biết rất rõ. Đánh chúng tôi một là côn đồ được công an bảo kê, hai là những công an mặc thường phục giả dạng côn đồ, vì nếu không thì với một lực lượng công an đông đảo như thế cho dù có giang hồ cấp nào cũng không dám đánh người dân. Mặt khác, nếu không được bảo kê hoặc nếu không phải là công an sao lại đưa chúng tôi lên xe công an đánh chúng tôi trên xe công an?

2. Dùng những trò đê tiện và hèn hạ

Khi họ đánh chúng tôi, họ sợ sự lên tiếng của người dân nên họ vu cáo cho chúng tôi người thì ăn trộm xe, người thì ăn trộm điện thoại … Đây là phong cách của loại người hèn hạ và đê tiện. Có thể nói nhân dân Việt Nam vô phúc khi có những người đại diện pháp luật hèn hạ và đê tiện như vậy?

3. Dã man, côn đồ và thú tính

Mặc nhiên ra tay đánh người dân vô tội một cách dã man như vậy chỉ có loài cầm thú với dã tâm hoang dại, không có trái tim. Con người có trái tim, có đạo đức sẽ không bao giờ làm thế.

4. Bịa đặt, chụp mũ và vu cáo cho người dân vô tội

Người làm công tác bảo vệ pháp luật mà lại ăn nói hồ đồ, tuỳ tiện vu cáo cho người dân vô tội những việc mà họ không làm, ở đây họ đã vu cáo tôi: nhận tiền nước ngoài, kích động, phản động… mà họ không đưa ra được chứng cứ nào. Tất cả những điều trên đều vu cáo, chụp mũ và bịa đặt. Tôi thách thức những người này đưa ra chứng cứ xác thực.

III. Về việc công văn 299/CATP của công an TP Vinh đề ngày 21/05/2014 gửi BGH nhà Trường ngày 28/05/2014

Về việc công văn 299/CATP do ông đại tá Hồ Xuân Hòa, Giám đốc Công an TP Vinh ký tôi xin khẳng định như sau:

Nội dung công văn số 299/CATP là bịa đặt nhằm quy chụp, vu cáo tôi khi bảo tôi làm mất ANTT. Trong công văn nói tôi làm mất ANTT nhưng ông đại tá Hồ Xuân Hòa không đưa ra bất cứ bằng chứng gì chứng minh? Không thể nào ông Hòa có được bằng chứng, vì ngày hôm đó tôi tuyệt đối không làm gì mất an ninh trật tự.

Về địa điểm xảy ra sự việc công văn khẳng định trên vỉa hè khối 1 phường Lê Lợi là lập lờ, thực tế là tại quán bia có địa chỉ rõ ràng (Quán bia Công Phú số 07 Lê Lợi).

Việc xô xát với một số công dân địa phương như công văn nêu lại càng bịa đặt hơn. Tôi tuyệt đối không xô xát với bất cứ ai, tôi là người bị hại, bị côn đồ đánh đập dã man trước sự chứng kiến của lực lượng công an mặc sắc phục.

IV. Về việc ý thức chấp hành hiến pháp, pháp luật nhà nước

Là một công dân Việt Nam, tôi luôn chấp hành nghiêm chỉnh các quy định của hiến pháp và pháp luật Việt Nam, các công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, ngoài ra tôi là một viên chức nhà nước tôi hoàn toàn chấp hành những quy định nghề nghiệp liên quan, luôn sống chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp của mình.

Về lập trường chính trị, tôi luôn luôn yêu Tổ Quốc Việt Nam, yêu Dân Tộc Việt Nam, sẵn sàng lên tiếng dấn thân bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ truyền thống đạo đức của Dân Tộc Việt Nam.

Riêng về vấn đề Biển Đông, tôi khẳng định chủ quyền đã được quốc tế chấp nhận như Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam, tôi phản đối sự bành trướng của Trung Quốc khi đặt giàn khoan HD981 trong vùng lãnh hải Việt Nam.

Tôi khẳng định “viết khẩu hiệu chống Trung Quốc là yêu nước, là trung thành với Tổ quốc….” là nghĩa vụ viên chức. Ai chống lại hành động này mới là vi phạm luật.

V. Một số kiến nghị

Từ bản tường trình, Công văn 299/CATP, Thông báo 298/TB-TrCDVHNT tôi kiến nghị BGH nhà trước một số sự việc sau:

- Để bảo đảm tính khách quan tôi đề nghị BGH nhà trường cho tôi đối chất với ông đại tá Hồ Xuân Hòa – Giám đốc Công an TP Vinh để làm rõ sự việc.

- Nếu tôi (công dân Việt Nam) vi phạm pháp luật thì phải xử lý theo luật định, ông đại tá Hồ Xuân Hòa không có quyền áp lực BGH nhà trường kiểm điểm tôi như điều 2 Công văn 299/CATP khi chính BGH chưa nắm rõ sự việc, mà chỉ nghe công an nói. Mỗi cơ quan, tổ chức đều có trách vụ của mình, không thể lợi dụng hay đá banh lấn sân khi chính việc đó không thuộc thẩm quyền của mình, hoặc của mình nhưng buộc người khác xử lý.

- Đề nghị BGH nhà trường bảo vệ Cán bộ, Giảng viên, nhân viên, Sinh viên trước mọi bất công căn cứ theo quy định pháp luật.

- Là những trí thức yêu chuộng công lý – sự thật, yêu chuộng hòa bình, và với tinh thân tự tôn dân tộc tôi kiến nghị BGH nhà trường triển khai, kêu gọi tinh thần đoàn kết đấu tranh chống ngoại xâm, bảo vệ chủ quyền, biển đạo của Việt Nam.

- Nhằm bảo vệ danh dự, quyền lợi chính đáng của các Đoàn viên Công đoàn (người đang bị hại là tôi), tôi đề nghị Công đoàn nhà Trường yêu cầu các cơ quan chức năng phải điều tra, xử lý hành vi “cố ý gây thương tích” của các côn đồ; xử lý hành vi “vu khống” “xúc phạm danh dự, nhân phẩm thầy giáo, làm nhục người khác…” của công an khi nói tôi “ăn cắp điện thoại”, nhận tiền phản động, cầm đầu…Và yêu cầu xử lý ngay ông Đại Tá Hồ Xuân Hòa (người ký văn bản gửi BGH Trường) về các hành vi vu khống tôi: tụ tập gây mất ANTT khi ông Hoa ra công văn số 299/CATP. Trường hợp ngày 18/05/2014 khi công an bắt giữ tôi và đưa tôi về trụ sở công an là hành vi “bắt và giữ người trái pháp luật”…. Yêu cầu công an xin lỗi tôi, bồi thường thiệt hại, và xử lý nghiêm hành vi vi phạm pháp luật của côn đồ, công an….

Vinh, ngày 04 tháng 06 năm 2014

Người viết tường trình

Nguyễn Năng Tĩnh

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2014

ĐƠN TỐ CÁO ĐẢNG VIÊN LÀ CÁN BỘ THUỘC DIỆN TRUNG ƯƠNG QUẢN LÝ

                         CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
                                             Độc lập - tự do -  hạnh phúc 


                             
                                ĐƠN TỐ CÁO ĐẢNG VIÊN
                   LÀ CÁN BỘ THUỘC DIỆN TRUNG ƯƠNG QUẢN LÝ

Kính gửi: Ông Ngô Văn Dụ
Ủy viên bộ chính trị, chủ nhiệm UB kiểm tra trung ương Đảng.

Công dân Nguyễn Anh Dũng Tuổi 67, hội viên Hội cựu chiến binh VN. Nguyên giảng viên trường cao đẳng kinh tế công nghiệp Hà nội.
Địa chỉ số 5 ngách 12/87 Chính Kinh, Nhân Chính, Thanh Xuân, tp Hà Nội.
ĐT: (04) 38583514, DĐ  0984535494,  Gmail: xuannho.vu1@gmail.com. Xin trình bầy vấn đề như sau:
- Căn cứ nghị quyết hội nghị TW 3 khóa X Đảng CS VN, ngày 21/8/2006. Về tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí.
- Căn cứ quy định kèm theo quyết định số 190-QĐ/TW, ngày 29/9/2008 của Bộ chính trị: "Quy định giải quyết tố cáo đối với đảng viên là cán bộ thuộc diện trung ương quản lý".
- Căn cứ điều 30 Hiến Pháp.
- Căn cứ điều 9 Luật tố cáo.
- Căn cứ điều 6 Luật phòng chống tham nhũng.
1. Tố cáo:
Ông Trương Hòa Bình: Bí thư TW Đảng; Bí thư BCS Đảng, chánh án tòa án NDTC; Ủy viên BCĐ TW về PC tham nhũng; Đại biểu quốc hội khóa XIII. Nguyên trung tướng công an.
2. Lý do:
2.1. Không thực hiện đúng thẩm quyền và trách nhiệm giải quyết: Đơn đề ngày 04/3/2014 và đơn đề ngày 24/4/2014, lần thứ 2: Đề nghị xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm đối với quyết định số: 526/2004/QĐ-GQKN ngày 26/02/2014, của phó chánh án Nguyễn Tuấn Vũ, tòa án NDTP Hà Nội. Về việc giải quyết khiếu nại  đơn khởi kiện vụ án hành chính.
Theo quy định tại thông tư liên tịch số 03/2013/TTLT-TANDTC-VKS NDTC, ngày 15/10/2013: Hướng dẫn thi hành quy định về thủ tục GĐT, tái thẩm và thủ tục đặc biệt.  
2.2. Có biểu hiện bao che, đồng lõa với quyết định trả lại đơn khởi kiện vụ án hành chính trái pháp luật (Đ 296 LHS) và quyết định hành chính, hành vi hành chính trong việc cưỡng chế THA trái pháp luật (Điều 31, K 5 Hiến Pháp; Điều 21 k 8; Đ 165 k 4 Luật THA DS). Nhằm xúc phạm nhân phẩm, tước đoạt quyền khởi kiện (Đ 5 luật TTHC) và vụ lợi (Đ 3 Luật PC tham nhũng) trong tổng giá trị tài sản hợp pháp, cướp được của công dân trị giá: 28.374.230.000 đ.
3. Yêu cầu:
1. Giải quyết đơn khởi kiện vụ án hành chính đề ngày 10/12/2013. Thuộc thẩm quyền của tòa án (Đ 28, 30 Luật TTHC), đối với:
- Ông Nguyễn Bá Nhã phó trưởng phòng.
- Ông Chu Văn Thái chấp hành viên.
- Bà Mai Xuân Hoa chấp hành viên.
Thuộc phòng thi hành án dân sự TP Hà Nội. Địa chỉ số 142 đường Trần Phú, quận Hà Đông, Hà Nội.
- Người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan: Ông Nguyễn Thanh Thủy, phó cục trưởng cục THA DS bộ Tư Pháp.
2. Xem xét trách nhiệm của: Ông Trương Hoà Bình: Bí thư TW Đảng; Bí thư BCS Đảng, chánh án tòa án NDTC; Ủy viên BCĐ TW về phòng chống tham nhũng; Đại biểu quốc hội khóa XIII. Nguyên trung tướng công an.
3. Có biện pháp ngăn chặn kịp thời, bảo vệ an toàn cho tôi và gia đình, trước sự đe dọa, trả thù của người bị tố cáo, người bị khởi kiện. Theo quy định của Hiến Pháp và pháp luật.
Những điều trình bầy như trên là đúng sự thật, đúng pháp luật.
Kính mong Quý Ông và Ủy ban kiểm tra TW Đảng giải quyết đơn tố cáo này. Chúng tôi xin chân thành cám ơn và mong muốn sớm đón nhận được ý kiến giải quyết.

                                                                 Hà Nội, ngày 01 tháng 6 năm 2014
       Nơi nhận                                                                             KÍNH ĐƠN
- Như trên
- Bộ chính trị TW Đảng
- BCĐ TW về PC tham nhũng
- BCA CQ ANĐT; Sở CATP-PA 67                              Nguyễn Anh Dũng                                                                     
- Các CQ truyền thông trong và ngoài nước.                                              
                                                                                            


                       DANH MỤC TÀI LIỆU, CHỨNG CỨ KÈM THEO
                                  (Chỉ gửi đến ủy ban kiểm tra TW Đảng)

1.  Bản án số: 138/2005/DSPT ngày 04/7/2005 của tòa phúc thẩm TA NDTC tại Hà Nội.
2. Thông báo cưỡng chế thi hành án số 78/TB-CC THA (Không đề ngày) của THA DS thành phố Hà Nội.
3. Đơn đề ngày 10/12/2013: Khởi kiện vụ án hành chính.
4. Quyết định số 526/2014/QĐ-GQKN ngày 26/02/2014 của phó chánh án TAND TP, ông Nguyễn Tuấn Vũ. Vể việc trả lại đơn khởi kiện.
5. Đơn đề ngày 04/3/2014 đề nghị: Xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm quyết định số: 526/2004/QĐ-GQKN, ngày 26/02/2012 của tòa án NDTP Hà Nội.

6. Đơn đề đề ngày 24/4/2014, lần thứ 2 đề nghị: Với nội dung như mục 5. 

Tướng Phùng Quang Thanh




Phạm Đình Trọng

Description: clip_image002[4]Trong những ông tướng đương quyền, Phùng Quang Thanh là ông tướng dày dạn trận mạc nhất. Đầu năm 1971, khi chiến dịch Đường 9 – Nam Lào nổ ra, tôi là thượng sĩ đang học tại trường sĩ quan Thông tin, đang đi diễn tập trong rừng Yên Thế, Hà Bắc, bây giờ là Bắc Giang thực hành bảo đảm thông tin cho bốn hình thức chiến thuật bộ binh thì Phùng Quang Thanh cũng là thượng sĩ, trung đội trưởng thuộc đại đội 9, tiểu đoàn 9, trung đoàn 64, sư đoàn 320 tham chiến ở Đường 9 – Nam Lào.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào kết thúc khi cuộc dã ngoại diễn tập của chúng tôi vẫn chưa kết thúc. Nhưng cuối khóa học của chúng tôi, trận đánh trên đồi Không Tên, trận đánh chiếm điểm cao 543 bắt sống đại tá Nguyễn Văn Thọ, lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến dịch Đường 9 – Nam Lào đã trở thành bài học chiến lệ bổ sung của khóa học vì một giáo viên chiến thuật của trường Sĩ quan Thông tin tham gia chiến dịch trở về đã viết ngay thành giáo án giảng dạy.

Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào là chiến dịch chống phá cuộc hành quân Lam Sơn 719 của quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thời Norodom Sihanouk cầm quyền ở Campuchia, cảng Sihanoukville và hệ thống đường bộ nối Sihanoukville, Campuchia với Tây Ninh, Việt Nam đã bảo đảm tới hơn 70 phần trăm hàng tiếp tế của Bắc Việt Nam cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Sau cuộc đảo chính của Lon Nol thân Mỹ lật đổ Norodom Sihanouk, 18.3.1970, chính quyền Lon Nol cấm cửa Bắc Việt Nam vào cảng Sihanoukville. Tiếp đến, từ tháng tám, năm 1970, quân Lon Nol phối hợp với quân Việt Nam Cộng Hòa mở liên tiếp hai cuộc hành quân lớn Chenla 1 và Chenla 2 đánh vào các kho hậu cần của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ở vùng rừng Đông Bắc Campuchia. Cuộc hành quân Lam Sơn 719 là bước tiếp theo Chenla 1, Chenla 2, cắt con đường hậu cần từ phía Bắc, hoàn toàn cô lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng.

Cuộc hành quân Lam Sơn 719 còn có ý nghĩa rất quan trọng với quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Vì đây là cuộc hành quân lớn đầu tiên của quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh của Mỹ. Lần đầu ra quân lớn, quân đội Việt Nam Cộng Hòa tác chiến độc lập, không có bộ binh Mỹ trong đội hình hành quân, chỉ có hỏa lực phi pháo Mỹ yểm trợ. Đây cũng là trận đánh lớn đầu tiên chỉ có người Việt bắn giết người Việt. Và Phùng Quang Thanh là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó.

Ngày 9. 2. 1971 tiểu đoàn 3 cùng sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3 quân miền Nam do đại tá Nguyễn Văn Thọ chỉ huy nhảy dù xuống chiếm điểm cao 543, phía Bắc đường 9.

Ngay tối hôm đó, tiểu đoàn 9 trung đoàn 64 quân miền Bắc chiếm đồi Không Tên nhìn sang điểm cao 543 ở phía Nam với khoảng cách chưa đến 3 km. Hai ngày sau, từ sáng sớm máy bay phản lực Mỹ đã đến rải bom phá băm nát đồi Không Tên, rải bom cháy napan phủ kín đồi Không Tên trong ngọn lửa rừng rực. Rồi máy bay lên thẳng đến quần đảo bắn rốc két và đạn 20 mm vào những mỏm đất, những lùm cây mà bom phá chưa phạt và bom napan chưa đốt cháy.

Dứt tiếng nổ, trung đội trưởng Phùng Quang Thanh vừa chui ra khỏi hầm đã thấy máy bay lên thẳng rợp trời và những cánh dù đang chênh chếch rơi như muốn chụp xuống đầu. Vừa lệnh cho trung đội vào vị trí chiến đấu thì Thanh cũng nhận được lệnh của đại đội trưởng cho xuất kích đánh bật quân nhảy dù ra khỏi những nơi họ đã đổ quân. Thấy mỏm đồi sát sở chỉ huy tiểu đoàn đã bị quân nhảy dù chiếm và những chiếc mũ sắt đang lò dò tiến về sở chỉ huy tiểu đoàn, Thanh liền lệnh cho trung đội xuất kích. Vừa chạy vừa xả đạn vào những thân hình đội mũ sắt Thanh bỗng thấy máu ướt đẫm tay áo bên trái. Nhưng những chiếc mũ sắt liên tiếp đổ gục trước mũi súng của Thanh làm cho Thanh không quan tâm đến vết thương, không thấy đau đớn, vẫn băng băng dẫn đầu trung đội và họng súng AK của anh vẫn quất những đường đạn thẳng căng vào những chiếc mũ sắt lom khom nhấp nhô phía trước.

Làm chủ được mỏm đồi, Thanh mới thấy khát khô cổ. Mở bi đông ra chưa kịp tợp ngụm nước thì những làn đạn lại quất tới tấp vào trung đội và những chiếc mũ sắt nhấp nhô lại tràn đến đánh bật trung đội của Thanh khỏi mỏm đồi. Cho đến khi tiểu đoàn 9 hoàn toàn làm chủ đồi Không Tên, trung đội của Thanh phải hai lần giành đi giật lại mỏm đồi, hi sinh mất gần nửa trung đội. Chín tù binh bị bắt cho biết lực lượng nhảy dù xuống đồi Không Tên là tiểu đoàn 3 cùng một trung đội công binh thuộc lữ đoàn dù số 3.

Từ đồi Không Tên, trung đoàn 64 đào hào vây lấn đánh lên điểm cao 543. Ngoài sở chỉ huy lữ đoàn dù số 3, trên điểm cao 543 còn có tiểu đoàn 6 nhảy dù, trận địa pháo 105 mm, đơn vị công binh, thông tin đều là lực lương tinh nhuệ, trang bị hiện đại nhất của quân miền Nam. Quân tinh nhuệ cùng với hầm hào kiên cố, ba lớp rào thép gai bịt bùng và hỏa lực phi pháo Mỹ yển trợ dày đặc tạo ra sức mạnh không dễ khuất phục của 543. Cuộc chiến người Việt xả súng vào người Việt trên điểm cao 543 diễn ra vô cùng ác liệt. Hai bên giành đi giật lại từng gò đất, từng đoạn hào. Đất điểm cao 543 đẫm máu của cả quân miền Bắc và quân miền Nam và đều là máu người Việt. Cho đến khi trung đoàn 64 miền Bắc được bổ sung bốn xe tăng mới chấm dứt thế giằng co. Vừa tiến vừa bắn trả máy bay Mỹ, xe tăng nghiến nát hàng rào thép gai đưa lính trung đoàn 64 đến trước những căn hầm trên đỉnh 543 để quân miền Bắc bắn đạn khói vào trong hầm, xua quân miền Nam đưa hai tay lên trên đầu chui ra khỏi hầm. Đại tá lữ đoàn trưởng lữ đoàn 3 nhảy dù Nguyễn Văn Thọ là người cuối cùng đưa những ngón tay múp míp lên trên đầu.

Sau trận đánh trên đồi Không Tên, Phùng Quang Thanh liền được nhận cấp bậc, chức vụ mới: thiếu úy đại đội trưởng và được nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Những nhà trường, học viện quân sự trong nước, ngoài nước mở rộng cánh cửa đón Phùng Quang Thanh. Trường Sĩ quan Lục quân. Học viện Quân sự Việt Nam. Học viện Quân sự Voroshilov, Liên Xô. Học viện Quân sự cao cấp Việt Nam.

Một con người của binh nghiệp. Binh nghiệp là xả thân giữ nước. Trong thế nước hiện nay, nếu đất nước là của mọi người dân, đất nước chỉ có một chính quyền của dân, của nước, tất sẽ có những hội nghị Diên Hồng, diễn đàn Diên Hồng để nhắc lại câu hỏi của bảy thế kỉ trước “Nên hòa hay nên đánh?” và con người binh nghiệp vì dân vì nước đó phải bật lên tiếng nói mạnh mẽ, dứt khoát từ trong tim: Đánh!

Nhưng đất nước là của Đảng Cộng sản. Chính quyền cũng của Đảng Cộng sản. Con người binh nghiệp kia lại là đảng viên cộng sản, thành viên ban lãnh đạo cao nhất của Đảng vì vậy cũng chính là phần hữu cơ tạo nên Đảng. Mà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam từ năm 1990 đã sang tận Thành Đô, cửa sau nhà kẻ xâm lược xin qui phục họ và kí kết đủ các văn bản để duy trì sự tồn tại của đảng cộng sản, duy trì chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Với cuộc gặp xin qui phục ở cửa sau Thành Đô, với những cam kết đó nên từ khi kẻ xâm lược kéo giàn khoan vào biển Việt Nam, đến Tổng Bí thư của Đảng còn không nói được một lời lên án, chỉ mặt kẻ xâm lược thì ông ủy viên Bộ Chính trị dù là con người nhà binh cũng phải nói những lời ve vãn, hòa hoãn với giặc cướp đã xông vào tận nhà cũng là điều tất yếu cộng sản!

Say mê bắn giết người Việt, là người hùng trong cuộc bắn giết đẫm máu đó. Nhưng với kẻ xâm lược từ bên ngoài đến cướp đất cướp biển thiêng liêng của cha ông, cướp nơi làm ăn sinh sống từ ngàn đời của người dân Việt Nam, với kẻ chống phá quyết liệt, độc ác đất nước Việt Nam trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội thì người hùng trong nội chiến lại mềm lòng và lầm lẫn đến mức coi kẻ xâm lược là bạn: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp”! Vì chỉ biết có đảng phái, chỉ biết có ý thức hệ, không biết đến dân tộc, không biết đến giống nòi, không biết đến “Như nước Đại Việt ta từ trước / Vốn xưng nền Văn hiến đã lâu” mới ra nông nỗi này.

Ôi người hùng của Đảng!

P. Đ. T.

Theo BVN.