Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

CHỦ TỊCH UBND QUẬN THANH XUÂN – HÀ NỘI NGUYỄN XUÂN LƯU ĐANG QUYẾT TÂM PHẠM TỘI ?

Cách đây đã hơn một tháng rưỡi, tôi đã đưa lên mang thông tin báo động về dự án xây dưng công trình hội họp trái phép, lấn chiếm không gian công cộng trên sân chơi khu C (C1,C2,C3,C4,C5) thuộc tập thể phường Thanh Xuân Bắc – quận Thanh Xuân - Hà Nội.
  
  Sau đó khoảng một tuần, tôi lại báo động tiếp trên mạng và gọi ĐT qua đường dây nóng tới thanh tra sở xây dưng Hà Nội, thanh tra bộ xây dựng phản ánh về việc xây dựng công trình trái phép này, đồng thời chỉ đích danh chủ tịch UBND quận Thanh Xuân (kiêm phó bí thư đảng ủy quận) Nguyễn Xuân Lưu là người ký quyết định xây dưng dự án. Không hiểu ông quan liêu hay ông cố tình mà trong nội dung ký quyết định xây dựng dự án ông chỉ nói sân C1 trong khi nó là sân của 5C.

   Sự việc đã gây xôn xao cộng đồng mạng, công trình đã ngưng xúc tiến một tháng nay. Tưởng như chủ tịch quận Nguyễn Xuân Lưu đã nhận ra việc ký quyệt định sai trái này, nhưng hiện nay công trình lại tiếp tục được tiến hành, nhất là trong những ngày sắp diễn ra cuộc bầu cử quốc hội khóa XIV.

    Như chúng ta đã biết, hàng nghìn cây xanh ở Hà Nội đã từng bị đốn hạ, không khí bị ô nhiễm, không gian công cộng nói chung và không gian công cộng phường Thanh Xuân Bắc nói riêng ngày bị thu hẹp trái phép. Luật pháp và những quy định của Chính phủ cũng như bộ Xây dựng cũng chỉ là trên giấy.

    Nhà nước CSVN có thể không, chưa quan tâm hoặc im lặng để mặc cho chủ tịch UBND quận Nguyễn Xuân Lưu coi thường, bất chấp luật pháp thì chắc chắn ông Nguyễn Xuân Lưu hiện nay trong con mắt của người dân chúng tôi chỉ là một kẻ tội phạm.

    Nếu dự án không được dừng lại vẫn tiếp tục, ông vẫn cố tình hoặc ai đó có thế lực đứng đằng sau đồng lõa bao che cho ông dấn sâu vào con đường phạm tội thì ông chỉ là một kẻ tội phạm chưa bị xử lý.

   Nếu chủ tich UBND quận Nguyễn Xuân Lưu là con người có nhân cách, có lòng tự trọng không muốn nhân dân gọi là kẻ tội phạm, không muốn để lại tai tiếng nhục nhã cho chính bản thân mình, cho người thân, con cháu thì tôi khuyên ông hãy dừng dự án trái phép nói trên đừng vị lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm biến mình thành kẻ tội phạm.

   Hãy hủy bỏ và xin lỗi người dân về quyết định trái pháp luật của mình, trả lại sân chơi và không gian sống cho hàng nghìn người dân khu tập thể C1,C2,C3,C4,C5 này.
Vũ Mạnh Hùng
Ngày 27/5/2016
Thích
 Bình luận
14 bình luận
Bình luận
Đỗ Việt Khoa bác nhắn ngắn gọn cho ông chủ tịch Chung: 0903407319
Mạnh Hùng Vũ Tôi đã nhắn tin cho chủ tịch Thành phố Nguyễn Đức Chung theo số ĐT trên với nội dung " Ông chủ tịch UBND TPHN có biết CT UBND quận Thanh Xuân - Nguyễn Xuân Lưu ký quyết định và xây dựng dự án xây dựng lấn chiếm không gian công cộng trái phép trên sân chơi khu C tập thể Thanh Xuân Bắc HN không ?". Tất cả chung ta hãy quan tâm xem ông CT TP xử lý vụ việc này như thế nào.
Le Anh Hung Cộng sản quyết tâm bê tông hoá cho đến tấc đất cuối cùng của Hà Nội Biểu tượng cảm xúc pacman
Nguyen Xuan Tung · 127 bạn chung
Khổ thân trẻ con bây giờ sinh ra, chả có lấy một chỗ mà vui chơi.. Biểu tượng cảm xúc frown
Ngày xưa mình lớn lên quay đâu cũng có chỗ thể thao, sáng chạy trưa bơi chiều đá bóng. Bây giờ.. Biểu tượng cảm xúc frown Biểu tượng cảm xúc frown
Mạnh Hùng Vũ "Bốn ngàn năm tuổi mà dân không chịu lớn ... Trước bất công vẫn không biết kêu đòi ..." Trước tội phạm vẫn kính thưa, kính gửi ...
Phạm Nam Hải Chú cứ theo đuổi vụ việc tới cùng . Cháu luôn ủng hộ chú !
Le Hong Hanh Sao không vận động tất cả dân khu C đó xuống đường .
Ngô Thị Hồng Lâm bà con cư dân hãy xuống đường để đả đảo chúng lấn chiếm đất công thành đất riêng. Đừng chần chừ
Mạnh Hùng Vũ http://vietnamese.vietnam.usembassy.gov/doc...
NGUYÊN TẮC PHÁP QUYỀNBình đẳng và pháp luậtQuyền bình đẳng trước pháp luật hay sự bảo vệ bình đẳng của luật như vẫn được phát biểu, là một yếu tố cơ bản đối với bất kỳ một xã hội công bằng và dân chủ nào. Bất kể giàu hay nghèo, dân tộc chiếm đa số hay thiểu số tôn giáo, liên minh chính trị của nhà n...
VIETNAMESE.VIETNAM.USEMBASSY.GOV
Mạnh Hùng Vũ Sân chơi khu C(C1,C2,C3,C4,C5) và nhiều sân chơi khác khu tập thẻ Thanh Xuân Bắc đang bị "Tà quyền CS" lấn chiếm trái phép. Đây là một minh chứng cho một xã hội hoang dã. Vì lợi ích cá nhân hệ thống cầm quyền bất châp luật pháp. trên thực tế hệ thống cầm quyền của đảng CSVN không hề tuân thủ theo bất cứ một luật pháp nào( kể cả luật pháp chính họ đặt ra).
Ngô Thị Hồng Lâm Mọi người than phiền trẻ con không có chỗ để vui chơi, tại sao các vị kg cùng nhau lên chất vấn ông chủ tịch UBND thành phố Hà Nội? Nếu phường cố tình bao che cho thuộc cấp. Hay là muốn để trẻ vì kg có chỗ vui chơi lành manh chúng tìm đến chơi xike
Mạnh Hùng Vũ Sân B7 cũng đang bị lân chiếm trái phép để xây dựng dự án tương tự. Bọn quan chức hiện nay thằng nào cũng tích cực móc quỹ công bỏ túi bằng cách thi nhau vẽ ra dự án để nhanh thu hồi vốn mua ghế và sinh lời. Chúng thi nhau tiêu sài quỹ công như vậy khi đi vay ... thì làm sao nợ công ngày không chồng chất.
Mạnh Hùng Vũ Mọi người dân hãy lập hồ sơ phạm tội của bọn khốn kiếp này Thông báo cho nhân dân VN và thế giới biết để truy cứu trách nhiệm hình sự, thu hồi tài sản bất minh, giảm bớt gánh nợ nần cho con cháu hôm nay và mai sau.

TỘI ÁC CẦN PHẢI TRỪNG TRỊ

                                                                                   Nguyễn Quốc Dũng
   

   HÀ ANH TÚ là người mà gần một tháng nay tôi đau đáu muốn tìm -- Anh là người bị công an Hà nội quật ngã xuống đường trong vườn hoa cạnh nhà hát lớn hôm 8/5/2016.

   Tôi là người tận mắt trông thấy hai công an mặc thường phục, túm tay, đẩy Tú ngã xấp mặt xuống đường , mặt be bét máu, (một số công an đứng gần đó còn nói : Thằng này ăn vạ đấy ).Tôi vội kêu lên: máu chảy lênh láng thế kia còn ăn vạ gì nữa. Họ đưa Tú lên xe cấp cứu.

   Họ đuổi tôi về !

   Qua nhiều nguồn thông tin tôi đã tìm được người bị nạn. Nhà anh ở ngõ 155 Cầu giấy . Tới nhà tôi giật mình mới biết Tú là người tàn tật.

   Chao ôi, sao bọn công an dã man, tàn ác như vậy ? Người tàn tật chúng cũng không tha, mà Tú có làm gì đâu, anh đang đứng chơi với mấy người trong vườn hoa.

   Sau một tuần nằm viện Tú được về nhà. Sức khỏe rất kém, cú đánh của công an làm vỡ quai hàm, hiện Tú không há mồm được vì phải treo hàm dưới lên, hàng ngày chỉ hút nước cháo hoặc sữa thôi.



   Cuộc sống của Tú giờ đây vừa tàn tật vừa mang thương tích hết sức bi đát .
Lẽ nào dân ta cam chịu mãi cảnh mất tự do và quyền làm chủ đất nước thế này ư ?

   Không , ngay trong vườn hoa này thôi có rất đông các cháu công an đầu tóc gọn gàng, mặt mũi sáng sủa với dáng vẻ trí thức trẻ. Tôi không tin các cháu lại nhẫn tâm hành động với một công dân tàn tật, không hề có biểu hiện vi phạm pháp luật như anh Tú.

   Các cháu là những người thực thi pháp luật , lẽ nào không hiểu pháp luật ? Hay những người lãnh đạo như Nguyễn Đức Chung, Trần Đại Quang buộc các cháu phải hành động ức hiếp, khủng bố những người đã sinh thành, nuôi dạy các cháu nên người ?
  
    Khi hành động tàn độc như vậy các cháu có run tay không ? Có suy nghĩ gì về mệnh lệnh buộc các cháu phải thực thi ?

   Năm nay bác gần 80 tuổi rồi , quĩ thời gian cũng gần cạn kiệt. Mong mỏi có ngày trông thấy các cháu sống vì dân , vì nước
Đời bác đã trải qua bao nỗi thăng trầm của đất nước. Nhưng chưa thời nào đất nước ta lại lâm vào cảnh nhiễu nhương , ngột ngạt như bây giờ.

   Hà nội ngày 8/5 chỉ riêng quận Ba đình và quận Hoàn kiếm hàng vạn công an lùng xục canh giữ, hàng trăm ô tô rú còi inh ỏi. Cảnh tượng giống như có bạo loạn. Nhiều cửa hàng, công sở đóng kín , dân tình nháo nhác ...Tôi mường tượng Nhà hát lớn y như cảnh Thiên An Môn 1989. Một bản sao khủng khiếp !

   Trở lại vụ việc HÀ ANH TÚ

   Tôi ngồi bên anh cả một buổi sáng , Hà Nội mưa rả rích, ngõ hẹp ẩm ướt, trời xám xịt, vẻ buồn quạnh quẽ

   Hà ít nói phần vì miệng đau .Ngồi đây mà tôi cứ miên man suy nghĩ.

   Phần thương anh, phần căm hận bọn côn đồ, phần nghĩ xem cách gì kêu gọi các tổ chức nhân đạo, nhân quyền trong nước và ngoài nước lên tiếng chặn đứng những hành động khủng bố của nhà cầm quyền Việt Nam .

Chúng ta có những tổ chức dân sự.
Chúng ta có các tổ chức nhân quyền và công ước quốc tế
Chúng ta có bè bạn yêu chuộng công lý sẵn sàng ủng hộ chúng ta .

   Hỡi các bạn hãy lên tiếng !


   TỘI ÁC NHẤT ĐỊNH BỊ TRỪNG TRỊ !


Nguồn 
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=239872836390859&id=100011044337332

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

NHỚ LẠI CUỘC BẦU CỬ QUÔC HỘI KHÓA XIII - NHỮNG TRĂN TRỞ VỀ CÁCH THỨC BẦU CỬ QUỐC HỘI KHÓA XIV.

I – NHỚ LẠI CUỘC BẦU CỬ QUỐC HỘI KHÓA XIII.
   
   Gần đến ngày đi bầu cử, trưởng phòng tổ chức trường xuống nhắc nhở tôi : Sáng CN anh mặc quần áo chỉnh tề đi bầu cử sớm cho mát nhé.  Tôi trả lời, bỏ qua thói nhắc nhở trẻ con của anh, sao anh lại quan tâm việc đi bầu cử của tôi đến thế. 
   
   Thử hỏi, tôi đi bầu cử trong khi tôi không hề biết, không được gặp đại biểu, không được biết tham luận, chương trình hành động của đại biểu, không được chất vấn các đại biểu thì (chưa nói đến số đại biểu lại toàn là đại biểu đảng cử, trong khi đảng thì tôi đã mất niềm tin từ lâu rồi) sao lựa chọn được, không biết sau khi trúng cử họ làm những gì. Chưa nói đến các ứng cử viên đảng cử không thấy ai kê khai tài sản theo quy định của pháp luật, 827 ứng cử viên không được công khai danh sách trên các phương tiện thông tin đại chúng, điểm bỏ phiếu nào thì biết ứng cử viên ở điểm đó.
   
    Cách làm như vậy mục đích có phải những ứng cử viên đảng cử tham nhũng, sai trái, vô trách nhiệm ... đang bị tố cáo ở địa phương này cho sang địa phương khác bỏ phiếu để bịp dân không ? Những quy định và cách thức tổ chức bầu cử như thế, quá trình thực hiện nếu cần họ cũng bất chấp những quy định do họ đặt ra.
   
   Như vậy nếu tôi đi có ai đó bảo tôi thuộc dạng mất trí, anh nghĩ sao ? Ít ra thì các đại biểu trong một khu vực bỏ phiếu cũng phải có tranh cử (dù chỉ là đảng cử) trên các phương tiện truyền thông, hứa hẹn để cử tri được nghe, được phản biện thì dân cũng còn có chút để chọn. Đàng này, đảng tước sạch cái quyền của mình không còn một chút gì để chọn.
   
   Trưởng phòng tổ chức trả lời, tôi còn không được gặp, được biết, được nghe được thấy, được hỏi thì làm sao đáp ứng được yêu của anh. Tôi nói, anh biết vậy sao vẫn cúi đầu chập nhận ?  Anh không hề biết tí gì về những ứng cứ viên đảng cử ngoài chích ngang và ảnh,  anh vẫn đi bầu thì anh có khác gì Robot, vậy mà còn lôi kéo tôi đi làm cái chuyện vô bổ ấy. 
   
   Anh ta hỏi tiếp, thế anh lấy thẻ cử tri làm gì. Tôi nói, bởi tôi không muốn ai đó lợi dụng cái chứng nhận công dân của mình mà nhà cầm quyền không thể bác bỏ. Mặt khác mỗi lần bầu cử xong, tôi thấy truyền thông của đảng cứ ra rả người dân phấn khởi đi bầu cử, “cuộc bầu cử thành công tốt đẹp, hầu hết các khu vực 100% dân đi bỏ phiếu, toàn quốc 99,9.. % người dân tham gia bầu cử... trong khi tôi thấy tỷ lệ không đi, không phải là ít, một người cầm tất phiểu cử tri của cả gia đình đi bỏ phiếu, các lớp HSSV giao cho một vài SV nào đó cầm phiếu của cả lớp đi bầu ... không đúng luật ... Nếu hôm sau truyền thông của đảng nói sai, không đúng sự thật, nói láo. Tôi còn có cái để nói.  
   
   Tôi khẳng định bao nhiêu năm dưới sự cai trị của đảng, cái quốc hội đảng dựng ra chưa bao giờ là của dân, nó cũng chưa bao giờ là cơ quan quyền lực cao nhất của dân. Chính vì vậy mà sau khi rời ghế chủ tịch quốc hội ông Nguyễn Hữu Thọ, phàn nàn : “Quốc hội cũng chỉ là cái vườn cây cảnh”;  ông Lê Quang Đạo cũng thế : “Quốc hội cũng chỉ là bộ máy dơ tay”,  hồi ký của ông ở chương VII bị ém nhẹm khi nói đến - nội dung phải có luật cho đảng; ông Nguyễn Văn An thốt ra : “chúng ta là vua tập thể”, “có một nghịch lý đảng quyết định tất cả nhưng không bao giờ đảng chịu trách nhiệm” ...
  
    Những con người ấy, thuộc tầm cỡ ấy trong bộ máy ấy còn thấy bất lực, phải thốt ra như vậy. Mặc dù có thể cá nhân họ có chuyện không vui, nhưng dù sao tập hợp cách nói của họ cũng góp phần phá ngu, thức tỉnh sự u mê, khơi sáng nhận thức để nhìn ra màu hồng hay màu đen đang bao trùm lên toàn xã hội dưới sự cai trị của đảng.

   Mỗi người dân VN yêu nước chân chính muốn đóng góp công sức của mình để xây dưng đất nước, hàng vạn vạn dân oan đi bầu cử hết khóa này đến khóa khác cũng chỉ mong bầu chọn ra người đại biểu quan tâm và bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, nhưng càng hy vọng càng thấy vọng.
   
   Bởi có bao nhiêu phần trăm cử tri, biết cái quyền chính trị tối cao của mình đã bị một nhóm quyền lực trong đảng gọt dũa, tước đoạt bằng mọi thủ đoạn. Từ những quy định bầu cử đến hội đồng bầu cử, ban kiểm phiếu đảng tự cho mình cái quyền quyết định, và không bao giờ có cơ quan độc lập nào được người dân thành lập, hay các tổ chức quốc tế đứng ra giám sát ... Họ có biết đâu cái quy trình thực hiện ứng cử và bầu cử, đảng đã tước sạch cái quyền của công dân của mình.
   
   Cuối cùng chỉ còn lại cái tự do đi bầu cử những “đại biểu” đảng chọn cho mình. Bởi đảng chỉ cần họ đi bầu, để đảng đủ chứng minh tính “chính danh” về quyền lãnh đạo của mình, tính “chính danh” của nhà nước do đảng dựng ra. Còn đi dân bầu có gạch đến một trăm nhát thì cũng vô nghĩa, đảng vô tư. Đảng vẫn tuyên truyền cái nhà nước, quốc hội đảng dựng ra là của dân do dân vì dân đấy, ai cãi được.
   
    Còn việc đảng nói thật hay dối, thực tế ai cũng thấy cái cơ quan được gọi là quyền lực cao nhất của dân nó có thực sự vì dân không, có ngăn chặn được cái hệ thống quyền lực phản dân hại nước không ?  Vì dân sao “đại diện, đại biểu trung thành quyền lợi của nhân dân”, “cơ quan quyền lực cao nhất của dân” lại im lặng, bao che, né tránh, bỏ mặc những tiếng kêu oan thấu trời của dân ; Đảng dùng công cụ ngăn chặn, đàn áp, bỏ tù dân đi đòi công lý, bỏ tù những người bày tỏ chính kiến trước hiểm họa mất nước, cái cơ quan quyền lực cao nhất ấy có mấy ai dám mở miệng bênh vực lợi của dân không ?
  
   Bao năm tôi đấu tranh chống tham nhũng, nội dung khiếu tố Thanh tra Chính phủ kết luận thừa nhận đúng, nhưng có ai xử đâu ... Vì lý do vậy nên tôi thưa với trưởng phòng tổ chức, tôi không phải loại u mê. Đảng nắm quyền, đảng tham nhũng, đảng chọn đại biểu cho tôi thì làm sao họ bênh vực được quyền lợi của tôi khi đảng sai. Dù tôi có là nhà chiêm tinh học, người biết xem tướng qua ảnh thì cũng bó tay trong việc đi lựa chọn người đại biểu của mình do đảng đã chọn sẵn.
   
   Cách hai ngày,  sau khi trưởng phòng tổ chức trường gặp tôi có ba AN trẻ qua phòng làm việc và mời tôi đi uống nước. Khi ngồi uống nước họ nhắc tôi : Sáng CN, anh đi bầu cử sớm xong anh em mình đi uống bia nói chuyện cho vui. Tôi cảm ơn và nói, tôi có đi đâu mà bia với bọt. Một AN khác nói, bác không đi thì bác nổi tiếng đấy, em đi từ Hà Nội vào trường không thấy ai nói như bác, bác không đi bác mất quyền công dân.
   
   Tôi nói, có đâu mà mất và nói với ba AN như những gì đã nói với trưởng phòng tổ chức trường. Ba AN vẫn ngồi nài nỉ “thôi sáng CN anh cứ đi cho vui”. Tôi liền nắm hai bàn tay lại và nói, trong hai bàn tay của tôi, một bàn tay có tiền, các chú chọn bàn tay nào có tiền các chú lấy. Ba AN ngồi im. Tôi nói, đấy các chú thừa biết chẳng bàn tay nào tôi có tiền nên việc lựa chọn là vô nghĩa. Vậy cái chuyện tôi không đi bầu cử nó cũng thế, chỉ khác nó trìu tượng hơn không phải tất cả ai cũng biết, nếu không quan tâm. 

   Tôi đi là công nhận chuyện tự biên tự diễn của một nhóm người có quyền lực trong đảng góp phần hợp pháp hóa công cụ của họ, để họ hợp thức hóa quyền lực của họ, hợp thức hóa những điều luật mù mờ do họ áp đặt để bảo vệ quyền lực “không chính danh”, để thỏa mãn lòng tham danh lợi bất chính mà người dân có bị hại cũng không có khả năng đòi công lý ... Nên tôi nhận thấy đi là góp phần trao trứng cho ác.

   4h giờ chiều ngày diễn ra bầu cử, trưởng phòng nơi tôi làm việc lại gọi điện thoại giục tôi đi bầu. Tôi trả lời, quan điểm của tôi không có gì thay đổi.

II- NHỮNG TRĂN TRỞ VỀ BẦU CỬ QUỐC HỘI KHÓA XIV.

Thấm thoát đã năm năm, cuộc bầu cử quốc hội khóa XIV đã đến.

   -  Những quy định và hình thức, cách thức tổ chức so với các cuộc bầu cử khóa trước về cơ bản không có gì thay đổi. Thậm chí còn tồi tệ hơn khi tôi thấy những người đại biểu tự ứng cử (không phải đảng cử) từ khâu làm hồ sơ ứng cử đến các hội nghị tiếp xúc cử tri đã bị các công cụ của đảng lồng lộn, dùng mọi thủ đoạn dơ bỉ, quy chụp rồi đấu tố một cách trắng trợn để triệt hạ những ai tự ứng cử. Họ bất chấp luật pháp quy định(mặc dù luật pháp cũng như những quy định đó suy cho cùng đều do một nhóm người có quyền lực trong đảng áp đặt).
  
    Một số người tự ứng cử đã tẩy chay hội nghị cử tri trước khi diễn ra, vì thấy việc tổ chức không khách quan, không đúng luật ... Một số người khác buộc phải tẩy chay khi hội nghị đang diễn ra, bởi những chiêu trò bẩn bỉ của đám công nô. Đặc biệt là hội nghị không quan tâm đến các tham luận, chương trình hành động của những người tự ứng cử mà tập trung vào việc đặt điều và đấu tố. Trong khi các “đại biểu” tái đảng cử ngoài những khuôn mặt quen thuộc đã từng và đang nắm vị trí quyền lực cao nhất nhà nước vô tâm, vô cảm, vô trách nhiệm trước bao oan khuất chồng chất của dân.
   
    Mới đây cá chết la liệt ở vùng biển Hà tĩnh và dọc miền trung,  nay đã lan ra Thanh Hóa, Thái bình và không biết sẽ đến đâu nữa, nước biển bị nhiễm độc nặng. Các “đại biểu” tái đảng cử này vẫn lặng thinh, không vị nào lên tiếng, trực tiếp đến thăm hỏi người dân, có chương trình hành động cụ thể hứa trước cử tri về trách nhiệm của mình đối với thảm họa môi trường kinh hoàng này  ... Mặt khác, chưa thấy vị nào kê khai tài sản, chưa hề có tham luận, chưa có chương trình hành động ... Còn các “đại biểu” đảng cử khác thì người dân vẫn mù mịt thông tin.
   
   Cuộc bầu cử đảng tổ chức lần này lại có thêm những sự kiện chưa bao giờ có tiền lệ, “sinh con rồi mới sinh cha”. Các “đại biểu” quốc hội khóa XIII bãi nhiệm chủ tịch quốc hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ do quốc hội khóa này bầu ra, trong khi chưa hết nhiệm kỳ. Và làm thay quốc hội mới trong việc bầu ra các chức danh đó. Nhiều người dân bất mãn nói, chưa có quốc hội mới đã bầu các chức danh trên, đảng tổ chức bầu cử làm gì nữa, sắp đặt luôn cho đỡ tốn công, tốn sức, tốn tiền thuế của dân.
  
    Thật không còn gì để mà nói, khi “đại biểu” tái đảng cử nắm giữ những chức vụ cao nhất, quyền lực nhất hoàn toàn im lặng trước thảm họa môi trường kinh hoàng đang diễn ra. Trong khi những người dân có trách nhiệm đối với môi trường sống chung, đau xót trước những thiệt hại đã và đang xảy ra  trực tiếp đối với ngư dân các tỉnh miền trung tổ chức xuống đường biểu tình, bày tỏ yêu cầu chính đáng của mình thì bị đảng cho công cụ đàn áp, bắt bớ, đánh đập một cách dã nam. Đám người có quyền lực này, hôm nay lại trơ trẽn tiếp tục đứng ra tổ chức, hô hào dân đi hợp thức hóa, công nhận họ và tay chân của họ là “đại biểu” của dân. 
   
    Tất cả nguyên nhân sâu xa của sự bất công, bất hạnh, oan trái chồng chất đang tồn tại của người dân do hệ thống quyền lực gây ra, chỉ có thể giải quyết được khi hệ thống quyền lực thay đổi, hay nói cách khác khi cơ chế chính trị thay đổi. Muốn thay đổi phải do chính mỗi người dân nhận thức và đồng lòng bất hợp tác, tranh đấu để thực thi cái quyền quyết định chính trị tối thượng của mình.
    
   Với sự trăn trở về thành phần đứng ra tổ chức, cách thức tổ chức bầu cử như đã diễn ra trong quá khứ và hiện nay, tôi khẳng định người dân không bao giờ chọn ra được người đại biểu thực sự của mình. Mọi con đường đi đến công lý vẫn bế tắc. Luật pháp chỉ là thứ trang trí, Quốc hội cũng vẫn là “cái vườn cây cảnh”, “một bộ máy dơ tay, ấn nút”.
   
    Nếu mọi người vẫn tiếp tục chấp nhận đi “trao trứng cho ác”, vì sợ mất cái quyền mà mình không có. Tiếng kêu cứu của người dân bất hạnh vẫn tiếp tục vô vọng; sự trăn trở kiến nghị đầy tâm huyết, mang tính xây dựng của những người có tấm lòng với vận mệnh của đất nước vẫn tiếp tục bị vứt vào sọt rác, đất nước vẫn chìm trong cảnh đen tối.
                                   
                                                                                      Hà Nội, ngày 10/5/2016

                                                                                             
                                                                                              Vũ Mạnh Hùng
                                                                                             ĐT : 0902219982

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN CÓ ĐUÔI XHCN LÀM NÁO LOẠN CẢ KHU B,C TẬP THỂ THANH XUÂN BẮC – HÀ NỘI

NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN CÓ ĐUÔI XHCN LÀM NÁO LOẠN CẢ KHU B,C TẬP THỂ THANH XUÂN BẮC – HÀ NỘI.

   Đáng ra tôi không viết, bởi cái chuyện vi phạm nhân quyền của nhà nước CSVN nó như là chuyện “thường tình ở huyện” nhất là đối với những người đang thực thi quyền con người. Vì rất nhiều anh chị em hỏi thăm vì sao sáng 1.5 không gặp tôi trong cuộc biểu tình phản đối Formosa thải chất độc và vụ cá chết la liệt khắp khu vực biển miền trung.


   Lý do tôi không đến được cùng anh chị em cũng vì cái đuôi xã hội chủ nghĩa được gắn với hai chữ pháp quyền nó thể hiện và quấn tôi lại.

   Sáng dậy đánh răng, rửa mặt đã thấy một tốp AN trẻ đứng dưới cầu thang. Khi mở cửa ra thì đã có AN lót áo mưa ngồi trực ở chiếu nghỉ cầu thang chạy lên và nói : Bác ơi, hôm nay bác ở nhà đi, bác thương các cháu với. Tôi hỏi cậu là ai, giây tờ cậu đâu mà lại đi làm chuyện vớ vẫn này và tôi vẫn đi, xuống đến cầu thang thì một tốp khoảng 5-6 AN vây quanh trong đó có mặt một anh đứng tuổi.

   Tôi hỏi anh là ai, anh ta nói tôi tên Tuấn, phó phường Thanh Xuân Bắc.

  Tôi hỏi anh muốn gì ở tôi, anh ta nói, hôm nay chúng tôi muốn anh ở nhà không đi đâu. Tôi hỏi, thế ai ra lệnh cho anh làm việc này và lệnh hôm nay tôi không được đi đâu, do ai ký ? Anh chỉ cần đưa tôi cái lệnh đó, tôi ở nhà ngay đỡ được bao tiền thuế của dân nuôi hàng chục vị làm chuyện vô pháp như thế này. Anh ta lúng túng. Tôi nói thẳng, tôi biết là không bao giờ có, bởi chẳng thằng nào nó dám ký ngu như vậy cả, vì nó thừa biết là việc làm vi phạm pháp luật, nên chỉ có lệnh mồm thôi.

   Tôi vẫn đi, anh ta và đám AN trẻ vẫn bám theo ngày càng đông, dân phố người biết sự việc thì nháy nhau mỉn cười, người không biết nháo nhác nhìn. Tôi nói, người dân oằn lưng ra làm việc đóng thuê cho nhà nước để nuôi các anh, trong khi nhà cầm quyền sai các anh đi làm những chuyện trái với đạo lý, pháp lý như vậy các anh có cảm thấy xấu hổ không ?! Tất nhiên không ai trả lời, tôi tiếp tục đi quanh phố giải thích để mọi người hiểu sự việc. Sau đó trưởng CA phường, phụ trách AN quận, trưởng CA quận đều xuất hiện. Mặc dù khi gặp tôi họ vui vẻ như thân thiện, tôi biết có đi cũng không đi được, đành ngồi quán nước ở góc phố.

   Họ ngồi quanh tôi, trưởng CA quận nói, ngày vui chung của cả nước đang được nghỉ, anh em cho biết anh đang ngồi ở đây nên đến thăm anh. Tôi nói vui gì cái ngày Quốc hận, ngày Đại tang của dân tộc VN ; Vui gì khi biển miền trung nhiễm độc nặng, người chết, cá chết la liệt, môi trường bị ô nhiễm ..., vui gì khi hiểm họa mất nước đang cận kề ... các anh chỉ cần quan tâm chút, các anh sẽ thấy đất nước đang mất dần chủ quyền. Không lâu nữa đâu, chỉ còn 4 năm thôi, hội nghị Thành đô đang gấp rút để hoàn thành kế hoạch biến VN thành một tỉnh lẻ của Trung Cộng. Mới có 4 tháng đầu năm, thông tin các quan chức CSVN đã chuyển tới 7 tỷ đô ra nước ngoài ? ... Tôi nhìn các anh ở đây kể cả trưởng quận, chắc chắn cũng không có xuất bám càng họ khi chế độ sụp đổ.

Tôi biết, hôm nay nhà cầm quyền CSVN sai khiến các anh ngăn chặn tôi đi biểu tình phản đối Formosa, phản đối sự im lặng của nhà cầm quyền, phản đối những quan chức của các cơ quan chức năng trả lời thiếu trách nhiêm, vô trách nhiệm, né tránh, bao che chạy tội cho kẻ gây ra thảm họa kinh hoàng đối với môi trường sống.

   Các anh khuyên tôi cứ bình tỉnh, ... nhà nước sẽ có cách giải quyết. Trời đất ơi ! Làm sao tôi có thể tin được một nhà nước do đảng dựng ra, tước đoạt những quyền cơ bản của người dân, hôm nay đây tước đoạt cả quyền tự do đi lại của tôi. Những người các anh gọi là “lãnh đạo” thì dân hiểu biết vẫn gọi là “cướp cấp quốc gia”(Đó là lý do, không có vị nào dám thực sự kê khai tài sản của mình). Khi sự việc nghiêm trọng xảy ra gần tháng trời vẫn quanh co chưa tìm được nguyên nhân, dân làm sao có thể ngồi chờ để chết dần chết mòn ??? Nên chuyện dân bức phẫn biểu tình là tất yếu. Nếu các anh thực sự là CAND thì các anh phải biết bảo vệ dân để dân được bày tỏ nguyện vọng chính đáng của mình chứ. Đàng này các anh làm ngược, các anh lại là công cụ của kẻ phản nước hại dân.

  Cách ngăn chặn của các anh đối với tôi thì những người tầm thường thấy bình thường, nhưng với tôi và những người có lương tri thì đau lòng lắm. Không phải chỉ đau cho mình mà đau cho đất nước, cho dân tộc này. Chính vì vậy làm sao tôi có thể đi ăn cùng khi các anh mời, ăn như vậy tôi nuốt làm sao nổi.

   Cái khốn nạn của những kẻ cầm quyền chế độ “đảng cử, lừa mị, ép dân đi bầu” có thể các anh chưa biết, có thể biết nhưng chưa biết gốc rễ của nó. Đó là sự tước đoạt những quyền căn bản của con người dưới sự cai trị của nó, trong đó có các anh. Chẳng hạn, như hôm nay nó sai khiến các anh đi ngăn cản quyền tự do đi lại của tôi một cách trái pháp luật nhưng các anh vẫn phải làm. Chúng dùng cơ chế độc tài, lệnh mồm bắt các anh phải làm những chuyện phi lý đối với dân, dồn nén mâu thuẫn giữa các anh với người dân. Thực sự hình ảnh của CA trong mắt người dân hiện nay rất xấu. Chưa nói đến sự căm ghét và phẫn uất trong lòng dân.

   Chính vì lẽ đó để bảo vệ đặc quyền và đặc lợi bất chính, nhà cầm quyền CSVN luôn phải gắn cái đuôi XHCN trong lý luận của họ. Cụ thể phải gắn chặt nhà nước pháp quyền với cái đuôi XHCN, gắn chặt nền kinh tế thị trường với cái đuôi XHCN để khi cái sai trái của họ bị phanh phui họ biến lý luận thành lý lận và bất chấp pháp luật. Vậy tôi có thể khái niệm nhà nước pháp quyền có cái đuôi xã hội chủ nghĩa là một nhà nước vô pháp luật. Đó là điểm khác biệt giữa nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa với nhà nước pháp quyền. CA các anh bắt bỏ tù lương tâm bao nhiêu người và quy chụp người ta chống phá nhà nước XHCN trong khi các anh không trả lời được thế nào là nhà nước XHCN...

   Hôm nay các anh đến vây quanh tôi, ngăn chặn quyền tự do đi lại của tôi một cách vô pháp. Các anh nói “nhớ” tôi, đến “thăm” tôi để chữa ngượng, để dân phố khỏi nhìn các anh bằng những ánh mắt như nhìn những kẻ không lương thiện. Tôi đâu có vui, nhưng có phần thông cảm, bởi các anh còn biết ngượng. Dù có “tế nhị” đến đâu thì hôm nay các anh cũng đã minh chứng thành công cái đuôi XHCN của nhà nước pháp quyền CSVN cho cả dân phố biết.

   Sự bức xúc trong tôi cứ thế bung ra ... như một buổi thuyết trình về cái đuôi XHCN và sự nguy hại của nó đối với nhân dân và đất nước.

  Đến 11h, trước khi rút các anh cũng cảm ơn tôi, các anh đã hoàn thành “nhiệm vụ”. Vậy là tôi cũng kịp thời gian đến gặp được một số anh em khi cuộc biểu tình vừa kết thúc, chia sẻ cùng anh em bạn bè và chụp được vài tấm hình bày tỏ sự đồng hành với những công dân có trách nhiệm, đầy nhiệt huyết đối với cuộc sống chung, đối với đất nước.


   Và tôi cũng cảm ơn những người dân phố khi thấy cái đuôi XHCN bám vây quanh tôi, đã lẳng lặng kéo nhau ra Bờ hồ, hòa nhập bày tỏ thái độ ủng hộ đồng hành cùng đoàn biểu tình. Tôi thấy vui khi hai ngày sau họ mới nói, lần sau CA đến ngăn chặn anh nữa, anh cho bọn em biết, bọn em sẽ gọi nhau đi đông hơn.

   Đấy làm gì có thế lực thù địch nào đứng đàng sau xúi bẩy họ ngoài những kẻ ngồi trên đầu trên cổ nhân dân, chỉ biết vinh thân phì gia, há miệng mắc quai, phản dân hại nước đồng lõa bao che cho tội phạm.

                                                                                  Hà Nội, ngày 5/5/2016
                                                                                        Vũ Mạnh Hùng