Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

Kiểu gì thì bộ mặt thật của nhà sản cũng bị phơi bày

Vũ Mạnh Húng (17/2/2019)


    Sáng mai vừa ngủ dậy, đã thấy an ninh quận Thanh Xuân và CA phường Thanh Xuân Bắc đến gọi mời đi uống bia. Tôi trả lời không đi được, bận. Đứng dưới bên cầu thang, CA phường kì kèo mãi, anh làm gì mà khó tính thế! Mời đi uống bia cũng không được (xin lỗi nhìn mặt cậu mời tôi đi uống bia tự xưng là CA phường chắc chắn chỉ đáng tuổi con cháu minh thôi, tuy nhiên tôi không chấp),

    Sau đó cậu ta nói, hôm nay anh có đi đâu không. Tôi trả lời, đi thắp hương tri ân những chiến sĩ hy sinh chống Trung Cộng xâm lược bảo vệ biện cương phia bắc của tổ quốc năm 1979. Tôi nói tiếp, ngày này mà CA, AN rủ tôi đi uống bia thì có khác nào ăn mừng chiến thắng của Tàu Cộng à, ăn mừng về sự đau thương tang tóc của nhân dân VN à?! Tôi đâu phải là loại vô tâm, vô cảm, súc vật! Thế là cậu ta ĐT chắc cho cấp trên báo cáo. Sau đó nhìn dưới cầu thang đã thấy 2 an tà ngồi chặn (nghĩ cũng đáng tội thôi, nên tôi không muốn nói gì thêm).




   Thế cũng đủ để thấy năm nay không it người, thấy báo chí được bật đèn xanh nói về cuộc chiến tranh xâm lược biên giới phía bắc năm 1979, cách đây 40 năm mà nhà cầm quyền CSVN muốn lờ đi. Đặc biệt là từ năm 1990, họ vẫn tin và nói rằng đám thái thú cầm quyền, đám "con hoang" của TC chắc tỉnh ngộ "mất nước thì làm gì còn đảng" nên chúng nó cũng hiểu ra, hy vọng chúng sẽ quay đầu về với dân tộc.

Không đâu!

   Xin lỗi đừng có mơ, tuy có phấn khởi tí ti vì sẽ được nhiều người dân biết đến và quan tâm đến sự đau thương tang tóc này, nhưng thực chất không phải thế! Thử hỏi nếu chúng thế thì đống tài sản cá nhân chìm nổi cướp được của từ thằng to đến thằng nhỏ chúng bỏ đâu? Chưa nói đến tội ác chồng chất đối với dân, với nước. Đối với Tàu Cộng thì đám cầm quyền cũng không ưa và tin (có đầy minh chứng), nhưng một phần bị nắm yêt hầu, một phần biết bấu víu vào đâu?

   Không bịt nỗi miệng dân thì nó xì hơi chút thôi! Cái lợi hơn cái hại cho nó thì nó làm. Đó là cách của đám quỷ đỏ cầm quyền từ trước đến nay vẫn thế, bản chất của một con người đã khó thay, huống chi bản chất của cả một hệ thống cái trị chỉ vì đặc quyền đặc lợi. Bản chất này do cơ chế độc tài sàng lọc, thằng cấp càng cao thì tính cặn bả càng trội. Tinh trội, sảo trá, lưu manh và đểu đến mức ngay cả chúng nó với nhau còn khó lường, huống gì những người dân thuần túy lương thiện. Bao nhiêu năm rồi từ tội ác áp đặt CNML, cái cách ruộng đất, đánh nhân văn, cải tạo công thương, ngăn sông cấm chợ, phá đền chùa, Z30 ... rồi chúng lại "đổi mới" ... Bản chất tham tàn độc ác có thay đổi đâu.

   Tôi nghĩ nếu chúng nó thay đổi thì phải bắt đầu thay đổi dần dần từ cơ chế, và chúng đâu có chuyện đàn áp, bắt cóc, kết án nặng nề bỏ tù những người yêu nước, cướp đất đai tài sản của dân trên khắp mọi miền (như vụ cướp phá nhà đất của dân ở vườn rau Lộc Hưng tàn bạo dã man trước tết cổ truyền của dân tộc như vậy) và cướp lột, móc túi người dân trên cả nước dưới mọi hình thức, ...Cái gì chúng không nắm được nữa thì buộc phải buông ra ở thời điểm có lợi nhất để "trưa, chiều vẫn có số đông xúm xit quanh vườn hoa mùa xuân". Tất cả không ngoài mục đích kéo dài thêm sự sụp đổ của chế độ.

   Chưa nói đến cái trò chọn nhân sự cho đại hội tiếp theo. Trong một hệ thống quyền lực tội phạm, anh chọn sao được người có tâm có tầm, trong một hố xí toàn ròi anh chọn sao được nhộng.

   Hãy nhớ những câu kinh điển "đừng nghe những gì CS nói, hãy xem kỹ những gì CS làm"; "CS chỉ biêt tuyên truyền và dối trá". "CS là loài trùng độc sinh sôi trên rác rởi của cuộc đời và hoang tàn của chiến tranh"; "CS không bao giờ tự thay đổi;;;". Chỉ có nhận thức và quyết tâm của số đông mới thay đổi được chúng.


VMH

Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/1090625247810715?notif_id=1550403235548770&notif_t=feedback_reaction_generic

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2019

NHỮNG KHÓ KHĂN CỦA VIỆT NAM HIỆN NAY



Diệu Hằng

Sự kiện nhân dân Venezuela nổi dậy cùng với Đảng Dân Ý của ông Juan Guiado lật đổ chế độ độc tài Maduro mấy ngày qua đang là sự kiện nóng hổi lôi kéo sự chú ý cả toàn thế giới.

Dù là chính phủ lâm thời của ông Juan Guiado vẫn chưa được ổn định vì sẽ còn đối mặt rất nhiều khó khăn trước mắt, nguy cơ khó khăn nhất là sự "giãy chết'' của cựu Tổng thống độc tài Maduro, chắc chắn là Maduro sẽ tìm mọi cách gây biến động và Chính phủ ông Juan Guiado phải đối phó mọi mặt, nhưng bù lại, họ có sự trợ giúp từ Quốc Tế, cụ thể là Hoa Kỳ. Khó khăn kế tiếp là Juan Guiado tiếp nhận một đất nước đã bị tàn phá về kinh tế nặng nề, việc sắp xếp các phe phái chính trị và kiến thiết lại quốc gia sẽ không dễ dàng cho ông.

Nhưng dù sao, kiến thiết quốc gia vẫn sẽ dễ dàng hơn là quá trình lật đổ cả một chế độ độc tài, những khó khăn đó họ còn vượt qua được thì việc kiến thiết quốc gia họ sẽ cùng nhau xây dựng lại nhanh chóng mà thôi. Tuy chưa chính thức nhưng chúng ta vẫn chúc mừng cho Venezuela sẽ có một tương lai tươi sáng.



VIỆT NAM THÌ SAO?

Rất nhiều người nhìn về Venezuela rồi tự nhiên so sánh với Việt Nam, sự so sánh hiển nhiên bởi vì trong mỗi con người Việt Nam, họ khao khát điều đó, khao khát tự do, dân chủ.

Ở đây, chúng ta nhìn thấy sự khó khăn của Việt Nam so với Venezuela thế nào?

Nhìn bề ngoài, có lẽ đa số sẽ nghĩ hiện tình ở Việt Nam dù sao cũng tốt hơn Venezuela, ít nhất kinh tế Việt Nam vẫn chưa kiệt quệ đến nỗi người dân phải bới thùng rác tìm thức ăn, ít nhất Chính trị Việt Nam vẫn chưa xảy ra bạo lực khắp nơi, ít nhất Việt Nam vẫn chưa xảy ra tình trạng hàng triệu người phải di dân sang các nước lân cận,...

Đúng vậy, nhìn bề ngoài thì như thế, có vẻ Việt Nam chưa khánh kiệt như Venezuela. Thế nhưng, người viết nói rằng, Việt Nam so với Venezuela sẽ khó khăn nghiêm trọng hơn nhiều, nguy hiểm hơn nhiều thì quý vị nghĩ sao? Và tại sao như vậy?

Muốn hiểu rõ những điều này, chúng ta hãy nhìn vào cơ chế chính trị của hai quốc gia.

Thứ nhất, đối với Venezuela, mặc dù suốt gần hai trăm năm kể từ khi độc lập, đã trải qua các chế độ chính trị không thật sự là dân chủ nhưng họ vẫn duy trì được đa đảng, vẫn duy trì đảng đối lập, mặc dù đảng cầm quyền độc tài, nhưng ít nhất, người dân của họ cũng đã có ý thức về dân chủ, có ý thức đấu tranh chống độc tài. Còn ở Việt Nam, Miền Bắc đã trải qua hơn 73 năm và Miền Nam hơn 43 năm dưới ách cai trị của cộng sản, chỉ có độc đảng cầm quyền, lại bị tuyên truyền, nhồi nhét ý thức hệ của cộng sản, mặc khác, phong trào đấu tranh dân chủ bị đàn áp triệt để cho nên hầu như người dân Việt Nam đã muốn tê liệt và mất ý chí đấu tranh. Đây là yếu tố quan trọng nhất làm cho công cuộc đấu tranh ở Việt Nam rất khó khăn.

Thứ hai, sự tê liệt của Venezuela chủ yếu là do tê liệt về kinh tế hơn là về chính trị. Bởi vì đảng cầm quyền Venezuela độc tài và tham tàn, cho nên họ duy trì chính sách thâu tóm quyền lợi kinh tế, bóp nghẹt sự phát triển kinh tế tư nhân, nạn tham nhũng tràn lan làm cho kinh tế lâm vào khủng hoảng, thời kỳ thịnh vượng của họ chẳng qua phụ thuộc vào nguồn dầu mỏ rất lớn. Venezuela duy trì đường lối kinh tế xã hội chủ nghĩa và kết cục chúng ta đã thấy. Còn Việt Nam, về kinh tế, cũng duy trì đường lối độc tài, thâu tóm quyền lợi kinh tế quốc gia về cho đảng cầm quyền, lại thêm sự độc tài toàn trị về chính trị làm cho nhân dân Việt Nam phải chịu nhiều tầng áp bức, nghèo nàn về kinh tế, ngạt thở về chính trị làm cho sự nhận thức u tối đi.

Thứ ba, ý thức và tư tưởng rất quan trọng cho sự phát triển và phát huy tiềm năng của con người, thế nhưng dưới chế độ cộng sản, ý thức và tư tưởng hầu như bị triệt tiêu, chúng giáo dục công dân đi theo một đường lối duy nhất do chúng đưa ra, nhồi nhét công dân trở nên u tối, có lẽ công dân venezuela vẫn còn may mắn hơn công dân Việt Nam vì họ không bị nhồi sọ để trở nên vô cảm, thờ ơ với chính trị.

Thứ tư, Venezuela giống như hầu hết các quốc gia Nam Mỹ, là một quốc gia theo Công giáo Rôma. Ảnh hưởng của Giáo hội Công giáo ở nước này có từ thời thực dân Tây Ban Nha. Theo ước tính của chính phủ, 92% dân số trên danh nghĩa là tín hữu Công giáo Rôma, và còn lại 8% là Tin Lành, các tôn giáo khác, hoặc vô thần. Chúng ta có thể thấy, gần 100% công dân các quốc gia này có tôn giáo rất phát triển, vậy nên công dân họ được giáo dục tốt, có đức tin và đạo đức cũng sẽ không suy thoái như cộng sản chủ trương vô thần. Đạo đức là một đức tính quan trọng để chấn hưng Nhân Khí cho mỗi quốc gia.

Thứ năm, một yếu tố cực kỳ nguy hiểm mà Venezuela không bị như Việt Nam đó là sự xâm lược, muốn đồng hóa giống nòi của Trung cộng. Lịch sử dân tộc đã chứng minh, Trung Quốc không bao giờ từ bỏ dã tâm chiếm lấy và đồng hóa Việt Nam vì chúng cho rằng Việt Nam là một phần của chúng và Việt Nam phải thu về mẫu quốc. Đây là dã tâm muốn diệt tận gốc giống nòi Lạc Việt và đồng hóa trở thành Hán Trung. Người viết đã khóc khi đọc qua những tài liệu lịch sử ghi chép về sự dã tâm của Trung Quốc muốn diệt chủng nòi Việt của chúng ta. Nếu quý vị có tinh thần Dân Tộc, quý vị sẽ thấy, sự nghèo đói, sự ô nhiễm môi trường, sự đàn áp cướp bóc, ...tất cả điều gây đau khổ cho nhân dân, nhưng tất cả những điều đó nó không là gì so với sự diệt chủng giống nòi Lạc Việt của chúng ta. Và Trung Quốc vẫn đang làm điều đó dưới sự tiếp tay ngu dốt của ĐCS. Vậy nên, tình hình của chúng ta nguy cấp hơn so với các quốc gia khác.

Quý vị có thể nhìn thấy, Việt Nam thật sự đang đối mặt khó khăn hơn bất cứ quốc gia cộng sản nào, thế nhưng có thể nói tinh thần đấu tranh của người Việt Nam lại kém cỏi nhất. Bởi vì tầng lớp đáy tầng chiếm hơn 70% dân số nhưng kiến thức chính trị của họ rất thấp, bởi vì nghèo nàn làm họ phải bươn chải kiếm sống, lại thêm sự nhồi nhét đường lối của CS làm cho họ thờ ơ tìm hiểu về chính trị. Tầng lớp trung lưu trí thức chiếm tỷ lệ ít hơn (khoảng 20%) có tư tưởng tìm hiểu chính trị nhưng họ cũng chưa dứt khoát bày tỏ quan điểm của họ. Còn lại là đảng viên đảng CS. Việt Nam ví như con sóng ngầm dữ dội đang bị kiềm nén chứ không phải yên bình như bề ngoài giả tạo của nó.

Những khó khăn là vậy, hiểu được nó để xác định được chúng ta cần làm gì là chính yếu, và làm như thế nào. Vạn sự điều có lối đi, mọi con đường đều sẽ đến La Mã. Muốn bớt gian nan thì tìm đường thuận lợi mà đi, không tìm được thì phải đi con đường khó khăn hơn, còn nếu không muốn đi thì mọi con đường sẽ đóng lại.

Không có gì cao xa cả, vạn vật trong vũ trụ đều có quy luật vận hành của nó, quan trọng là thấy được nó, hiểu được nó và muốn đi theo sự vận hành của nó hay không là do chúng ta!

January 26, 2019

DH.

nguồn : https://www.facebook.com/Lunardhyana/posts/218490855772207

BÀI HỌC 17/2 TRONG BỐI CẢNH HIỆN NAY


Diệu Hăng

Bài hát 'Lời tạm biệt trước lúc lên đường' bên dưới có một câu thật ám ảnh: ‘Dòng nước mắt, dù thiêng liêng, cũng không làm cho giặc kia lùi bước’

Cũng tương tự vậy, nỗi uất hận của chúng ta với Đặng Tiểu Bình, kẻ hạ lệnh xâm lăng biên cương và thảm sát dân Việt năm 1979, dẫu có nghẹn ngào đẫm lệ ra sao cũng chẳng thể nào thay đổi thực tế là Trung Quốc hiện nay, với sức mạnh kinh tế và quân sự vượt trội đặt nền móng bởi họ Đặng, đang chiếm đóng cương thổ, cản đà thăng tiến quốc gia và phủ bóng bành trướng lên dân tộc chúng ta.

Nghĩa là, nếu muốn thoát khỏi thân phận tiểu quốc hạng hai mãi mãi bất an trong cái bóng của Đại Lục, thay vì chìm đắm trong uất hận, tất cả tâm sức của chúng ta, trong tư cách quốc dân, phải dành để trả lời câu hỏi làm sao có thể hiện đại hoá quốc gia nhanh nhất có thể và trở nên hùng mạnh nhất có thể, trước là để thoát hoạ bành trướng, sau là giúp dân tộc có cơ ngẩng mặt lên.

Chính ngay ở đây, bỏ qua những tự ái dân tộc, nhìn vào sự phát triển vượt bậc của Trung Quốc bốn thập kỷ sau khi xâm lược Việt Nam, có một bài học mà chúng ta nhất định không thể bỏ qua.

Cụ thể, Trung Quốc sẽ chẳng thể nào có được vị trí siêu cường thứ 2 thế giới ngày hôm nay nếu như chương trình 'bốn hiện đại hóa' của họ cách đây 40 năm không được hỗ trợ bởi siêu cường số 1 thế giới là Hoa Kỳ. Đến lượt mình, Hoa Kỳ sẽ chẳng bao giờ hỗ trợ Trung Quốc ở mức độ như họ đã làm nếu Trung Quốc không tỏ rõ là họ chọn phe Hoa Kỳ để chống lại Liên Xô. Và quan trọng bậc nhất, Trung Quốc đã làm gì để chứng minh họ dứt khoát đứng cùng phe với Hoa Kỳ? - Đánh Việt Nam.

Tóm lại, Trung Quốc đã mua tình đồng minh với Hoa Kỳ nhằm hiện đại hóa và phát triển quốc gia của họ bằng máu của người Việt Nam.

Thế bài học ở đây là gì?

Không phải là tự lực tự cường. Dù nghe rất hấp dẫn, song ở vào địa vị một nước chậm tiến như Việt Nam hiện nay, tự lực tự cường mới chỉ là điều kiện cần, chứ chưa phải là điều kiện đủ để phát triển vượt bậc quốc gia, như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và cả Trung Quốc đã từng. Cách đây 40 năm, với một quy mô dân số và diện tích vượt trội hơn hẳn mà Trung Quốc, ở giai đoạn đầu phát triển, còn phải tìm cho mình đồng minh hỗ trợ, thì Việt Nam hiện nay nếu chỉ tự lực tự cường liệu có ảo tưởng không?

Bằng mọi giá phải có mối quan hệ ở cấp đồng minh (chính thức hoặc phi chính thức) để có thể hợp tác toàn diện với siêu cường số một thế giới. Siêu cường này trong tương lai xa là ai thì chưa biết nhưng hiện tại và trong vài chục năm tới vẫn là Hoa Kỳ, vậy thì đối tác số một hỗ trợ cho công cuộc hiện đại hóa quốc gia của chúng ta trước mắt phải là Hoa Kỳ, và dĩ nhiên là toàn bộ khối Tây phương theo sau, bao gồm cả Nhật Bản. Việt Nam phải tận dụng sự hợp tác sâu rộng toàn diện bao gồm mọi lĩnh vực kinh tế, giáo dục, khoa học công nghệ, quân sự, chính trị, để nhanh nhất có thể phát triển vượt bậc quốc gia, đủ sức tự đứng vững, tự định đoạt số phận của mình.

Không ít người ngay lập tức sẽ tỏ ý quan ngại, viện dẫn việc Hoa Kỳ từng bỏ mặc đồng minh Việt Nam Cộng Hòa khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa năm 1974. Không phủ nhận đó là cách các nước lớn hay xử sự, nhưng thất vọng bởi điều đó chỉ chứng tỏ chúng ta vẫn ngây thơ về sự tử tế của các nước lớn trong khi châm ngôn ưa thích của họ vẫn luôn là ‘không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia là vĩnh viễn’.

Lưu ý rằng lúc bấy giờ (1974) Trung Quốc đang ra sức ve vãn Hoa Kỳ cùng chống Liên Xô - thành trì của toàn bộ hệ thống XHCN. So với Việt Nam Cộng Hòa vốn trong mắt Hoa Kỳ chỉ là một pháo đài ngăn chặn làn sóng đỏ ở Đông Nam Á, lời mời gọi của Trung Quốc dĩ nhiên là hấp dẫn hơn nhiều, nên đâu có gì khó hiểu khi họ bán đứng VNCH. Trong khi đó, hiện nay vẫn chưa có một lý do khả dĩ nào cho thấy Hoa Kỳ và Trung Quốc có thể bắt tay với nhau, nếu không muốn nói là trái lại, đã bắt đầu một cuộc so găng chiến lược giữa hai siêu cường cho địa vị số một thế giới. Mọi lo ngại rằng Hoa Kỳ một lúc nào đó sẽ thông đồng với Trung Quốc bán đứng Việt Nam như cách họ từng làm với Việt Nam Cộng Hòa đều chưa có cơ sở, ít nhất là trong nhiều năm tới.

Một khi lo ngại trên được giải tỏa, quyết định chọn phe cũng đã rõ ràng, điều những người lãnh đạo Việt Nam cần làm là chứng minh với Hoa Kỳ sự dứt khoát trong quyết định của mình, dĩ nhiên không phải bằng máu của bất kỳ dân tộc nào như họ Đặng từng làm, nhưng mức độ thì phải không hề thua kém. Những việc có thể làm ngay:

(1) Luôn giữ thái độ cứng rắn nhất có thể với vấn đề biển đảo, hoan nghênh sự can dự của Hoa Kỳ, Nhật Bản và các nước phương Tây.

(2) Ngưng việc gửi các cán bộ, sĩ quan trung-cao cấp sang Trung Quốc đào tạo.

(3) Chấm dứt ngay tuyên truyền chống Mỹ một cách hệ thống trong nhà trường, truyền thông nhà nước, lực lượng vũ trang.

(4) Tìm lý do kĩ thuật ngăn cản Huawei trúng thầu mạng 5G nhằm hưởng ứng lời kêu gọi của Hoa Kỳ.

(5) Xúc tiến đàm phán một hiệp định thương mại tự do với Hoa Kỳ và nhượng bộ nhân quyền để EU sớm phê chuẩn EVFTA.

Tất cả những việc này đều có thể thực hiện được ngay với thể chế hiện hành. Nên nhớ là Trung Quốc, lúc kình chống Liên Xô để tìm cơ hội hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ, vẫn là một nước cộng sản. Bởi vậy, những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam không thể lấy lý do ý thức hệ để trì hoãn thêm nữa.

Những hoạt động khác, thuộc về đối ngoại, liên quan đến Đài Loan, Hong Kong, Tân Cương, Tây Tạng, Cambodia, nếu có thể giúp thể hiện lập trường chọn phe của Việt Nam cũng không nên loại trừ. Dĩ nhiên những hành động này thuộc thẩm quyền của các cơ quan ngoại giao vào tình báo.

Tóm lại, bài học trả bằng máu ở đây là mặc dù các siêu cường đều không đáng tin, song trớ trêu thay cũng chỉ có họ, trong khi xung đột với siêu cường khác, mới bỏ công sức giúp đỡ đồng minh nhược tiểu một cách toàn diện (và cũng chỉ vì lợi ích chiến lược của họ). Bởi vậy nhân lúc các siêu cường đụng độ, nước nhỏ phải chọn đúng phe là siêu cường mạnh nhất và tranh thủ sự hợp tác toàn diện với họ để hiện đại hóa quốc gia nhanh nhất có thể, trở nên hùng mạnh nhất có thể để dẫu thời thế thay đổi thì vẫn còn có thể phần nào đó tự định đoạt số phận của mình, thay vì mãi nhược tiểu để rồi các siêu cường cứ thế đổi chác trên lưng.

Nhìn lại những gì đã xảy ra cách đây 40 năm trên biên giới phía Bắc, chợt rùng mình khi nghĩ đến những di họa sẽ đến với dân tộc một khi thế hệ chúng ta bỏ lỡ cơ hội phát triển vượt bậc quốc gia, bỏ lỡ cơ hội lần đầu tiên trong lịch sử vượt thoát khỏi cái bóng của Trung Quốc.


DH.

Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.587268

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

1979 và những kỷ niệm không quên!

Vũ Mạnh Hùng



1. Tưởng chết.

Năm 1979 lệnh tổng động viên của nhà nước CSVN chống Trung Cộng xâm lược thực hiện chính sách 3 đỏ, 3 sạch lúc dó tôi thuộc loại quân dự bị (được phát một khẩu súng trường + một cái xẻng + một bao tải + 5kg mạch rang + 5lit nước đun sôi để nguội) ra bờ biển Sầm Sơn tỉnh Thanh Hóa, đào công sự nằm trực nhằm chặn đánh TC đổ bộ qua đường biển. Sau 3 ngày nằm trực ăn mạch rang và uống nước sôi thì có lệnh dừng, tôi về sinh bệnh tức ngực, đau bụng nhiều tháng liên miên, đi khám không nơi nào phát hiện ra bệnh gì. Sau đó được về nhà vì lý do không đủ sức khỏe. Mặc dù đau, tôi vẫn cố ăn được mỗi bữa 2 miệng bát cơm, nhưng người sút cân dần từ 50 kg xuống chỉ còn hơn 30kg. Một ông y sĩ đến khám và nói với mẹ tôi, tôi chỉ sống được 2 tháng nữa, mẹ đi dạy học về cứ mỗi lần nhìn thấy tôi lại khóc. Tôi động viên mẹ, con không chết đâu mà khóc, con vẫn ăn được mà. Cứ mỗi lần mẹ nhìn tôi muốn bật khóc, tôi lại quên cái đau của bệnh tật và cười nói một vài câu hài làm bà bật cười và hai mẹ con cùng cười. Người đau ốm yếu không làm được gì, sau đó tôi xin mẹ xuống ở trông hàng cho bà nội, bà cho tiền tôi đến hiệu thuốc bắc, thầy thuốc cắt thuốc và nghiền thành bột, tôi về trộn với mật ong làm thành viên uống dần. Thật kỳ diệu, chỉ sau hơn 1 tháng hết đau, người khỏe dần và trở lại bình thường.

2. Gặp cậu học trò khi đang hành quân.

Cuối năm 79, bệnh tật tan biến sức khỏe trở lại bình thường, không nhớ tôi đi đâu đến đoạn cầu chuối (Nông Cống) gặp một anh bộ đội trên đường hành quân từ xa nhìn về phía tôi và nói : Em chào thầy! Tôi giật mình ngơ ngác … Anh bộ đội mặt non choẹt tiến lại gần nắm tay tôi nói, thầy có nhớ em không, tôi vẫn lơ mơ và nói anh có nhầm không đấy. Cậu học trò nói, em là Thủy lớp trưởng lớp thầy chủ nhiệm khi thầy về trường thực tập. thầy rất tận tình và có nhiều kỷ niệm với lớp. em quên sao được … Tôi lặng người sực nhớ, Thủy là một học sinh ngoan, học trội hơn các bạn trong lớp một chút, rất năng nổ trong công việc chung ... trong lòng khâm phục tinh thần yêu nước của em, đồng thời cũng thấy xót xa em rời ghế nhà trường khi tuổi còn quá trẻ, tương lai học tập còn ở phía trước. Tôi hỏi, thế em nhập ngũ từ khi nào, Thủy nói khi thầy rời trường thì có lệnh tổng động viên, em xung phong nhập ngũ luôn.

Thầy trò gặp nhau chỉ được mấy phút ở ven đường rồi chia tay. Có lẽ lúc Thủy nhập ngũ chỉ tầm 16 hoặc cùng lắm là bước sang tuổi 17. Từ đấy đến nay không gặp lại nữa, không hề biết tin gì về Thủy. Trong tôi có biết bao suy tư, vui buồn nhưng phải nói tinh thần yêu nước của lớp trẻ tiếp nối truyền thống của ông cha lúc bấy giờ nó hừng hực khi thế, không thờ ơ vô cảm tẻ nhạt thui chột như bây giờ.

3. Cảm hứng khi đọc bài văn đạt giải nhất kỳ thi học sinh giỏi miền bắc năm 1979 của Chu Văn Sơn.

Cách đây 40 năm mọi thông tin chỉ được nghe qua Đài tiếng nói VN, sách báo để đọc cực kỳ khan hiếm, đặc biệt là sách phục vụ cho việc học tập, ôn thi ở các cấp càng hiếm. May nắm làm sao tôi được sự cảm tình quý mến của cô cửa hàng sách nên cứ mỗi lần có sách phân phối về, tôi lại được ưu tiên. Tôi đã mua được những cuốn sách phục vụ cho ôn luyện thi đại học ở các khối A, B, C rồi tặng cho những bạn bè đã qua sơ trung cấp đang làm ở các ngành muốn thi tiếp đại học. Tôi có giữ lại cuốn sách Những Bài Văn Học Sinh Giỏi Miền Bắc. Cuốn sách sau một thời gian cho ai, tặng ai hay mất đi đâu tôi cũng không nhớ.

Gần đây mấy năm, tôi gõ tìm bài văn của Chu Văn Sơn trên mạng để đọc lại nhưng không hề thấy. Đã 40 năm, tôi có thể quên nhiều thứ nhưng vẫn còn đọng lại trong trí nhớ 2 đoạn văn trong bài văn của Chu Văn Sơn. Xin chép lại như sau :

Đoạn 1 : Chàng David vừa đánh gục tên khổng lồ Goliath, giờ chúng lại muốn làm một Goliath nữa ư? Đừng có lầy Hy Mã Lạp Sơn quanh năm băng giá hòng đe dọa trường sơn vừa quật ngã hai kẻ thù, đừng có lấy nghìn triệu xác thịt để dọa nạt 50 triệu chàng Thạch Sanh dũng mãnh kiên cường. Chúng bắt ta phải đi theo chúng, phản bội lại cách mạng, phản bội lại chính mình, nhưng đâu có được “con thuyền ta vẫn với cờ hồng cứ đi”.

Đoạn văn 2 (đó là phần kết luận của bài) : Ôi nước Việt Nam từ máu lửa rũ bùn, đứng dậy sáng lòa, sáng lòa mãi mãi! Đất nước đã nuôi con trở thành một thanh niên có sức khỏe của chàng Gióng khi xưa. Sáng hôm nay nghe tiếng người và đã từ lâu thấy người, người đang đúc ngựa sắt cho chúng con. Lệnh tổng động viên ấy là lời tổ quốc! Con thấy nôn nao nghe tiếng trống trường như tiếng trầm hùng giục giã từ núi rừng biên cương. Đất nước ơi! Con đã lớn, con sẽ xếp bút nghiên lên ngựa sắt để giữ mãi mãnh đất bốn nghìn năm đã yên lặng nuôi con.
Con sẽ đi cho bốn ngàn năm ta lại là ta!

Gác lại nhận thức về chính trị trong thời khắc lịch sử lúc bấy giờ, do sự nhồi sọ thông tin một chiều của chế độ CS độc tài toàn trị … Ở đây tôi chỉ nói lên sự truyền cảm bằng lời văn của Chu Văn Sơn về tinh thần sẵn sàng tiếp nối truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm của ông cha, đặc biệt là chống Trung Quốc xâm lược.

Nhắc lại những kỷ niệm của mình cách đây 40 năm để thấy rằng nhân dân VN vẫn dưới sự cai trị của ĐCSVN, nhưng cái tinh thần yêu nước của người dân VN ngày càng bị thui chột. Bởi khi đảng cho yêu mới được yêu, cho ghét mới được ghét. Đối với kẻ thù của đất nước, của nhân dân nhưng khi có lợi cho đảng, đảng coi là bạn thì nhân dân không được ghét và không được coi là kẻ thù, không được bày tỏ chính kiến. Cái hiểm họa mất nước nguy hiểm nhất là những kẻ cầm quyền cai trị đất nước vì đặc quyền đặc lợi cá nhân mà đứng về phía kẻ thù của dân tộc, làm tay sai thái thú cho ngoại bang, ngăn chặn và đàn áp bỏ tù những người yêu nước. Cái khốn nạn nhất là đảng hô nhân dân chống tàu cộng xâm lược để bảo vệ tổ quốc nhưng không phải thế mà chỉ để bảo vệ cho quyền lợi của đảng, bảo vệ ngai vàng của đảng để đảng vơ vét cướp bóc tài sản của dân, bán rẻ đất nước phục vụ cho quyền lợi cá nhân và phe nhóm trong đảng. Điều đó đã làm cho đảng “hèn với giặc, ác với dân”, vô ơn với những người đã ngã xuống bảo vệ tổ quốc.

Chính vì lẽ đó, 40 năm trôi qua có biết bao trăn trở, kỷ niệm buồn vui trong tôi, nhưng chỉ có những niềm vui nhỏ, chưa bao giờ có được niềm vui lớn - niềm vui của một mùa xuân tự do dân chủ và nhân quyền cho nhân dân VN.

VMH

Nguồn : 
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1088091464730760&set=a.116958901844026&type=3&theater

THÂN PHẬN CÔNG CỤ




PHẠM ĐÌNH TRỌNG


Văn nghệ sĩ đích thực là tâm hồn, là khí phách của Nhân Dân, nói tiếng nói trung thực của Nhân Dân, của cuộc sống, của thời đại để thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội, làm giầu có đời sống văn hóa, làm mạnh mẽ sức sống tinh thần của một cộng đồng, một dân tộc. Như ánh sáng, như khí trời, Nhân Dân là vĩnh hằng. Văn nghệ sĩ làm ra giá trị văn hóa đích thực của Nhân Dân thì giá trị văn hóa đó cũng là vĩnh hằng. Thế lực chính trị dù đang cầm quyền mạnh đến đâu, tàn bạo đến đâu cũng chỉ nhất thời.
Văn nghệ sĩ đích thực không khi nào là công cụ của thế lực chính trị, không khi nào là công cụ của cái nhất thời. Vậy mà trong cuộc gặp văn nghệ sĩ đầu năm 2019, bà chủ tịch Quốc hội của nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân đòi hỏi những văn nghệ sĩ của nhà nước cộng sản phải có vai trò quan trọng hàng đầu trong việc chuyển tải các chủ trương, chính sách của đảng, pháp luật của nhà nước đến Nhân Dân. Đòi hỏi nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của văn nghệ sĩ phải là công cụ của nhà nước cộng sản chỉ tồn tại nhất thời, dù nhà nước đó đã tồn tại gần thế kỉ cũng chỉ là một khoảnh khắc lịch sử.
Văn nghệ sĩ phải vui sướng chuyển tải thứ pháp luật cướp quyền Dân, không cần có lá phiếu bầu chọn của người Dân, đảng cộng sản bất tài, tham nhũng và đã vay quá nhiều nợ máu của Dân, đã để lại quá nhiều tội ác trong lịch sử, vẫn nghiễm nhiên là “lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” (Điều 4 Hiến pháp 2013)
Văn nghệ sĩ phải tụng niệm chuyển tải thứ luật pháp rừng rú cướp tài sản quí giá nhất của Dân, cướp đất đai hương hỏa của Dân “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” (Điều 4 luật đất đai năm 2013).
Con người khác muôn loài, vượt lên làm chủ muôn loài, làm chủ tự nhiên ở chỗ con người có tư duy, có tư tưởng. Từ thế kỉ 17, nhà khoa học người Pháp Blaise Pascal đã định nghĩa rất xác đáng, rất chí lí về con người: Con người chỉ là cây sậy, thực thể yếu đuối nhất trong tự nhiên, nhưng là cây sậy có tư duy. Văn nghệ sĩ công cụ của nhà nước cộng sản không cần tư duy, không cần có tư tưởng chỉ cần xăng xái chuyển tải tư tưởng của đảng cộng sản cầm quyền, do đó phải xăng xái chuyển tải luật an ninh mạng, thứ luật pháp xiềng xích tư tưởng của mọi cá thể trong xã hội, tước đoạt quyền tư duy, quyền riêng tư của người Dân.
Văn nghệ sĩ phải chuyển tải thứ chủ trương chính sách của nhà nước cộng sản coi kẻ thù truyền kiếp của lịch sử Việt Nam, coi kẻ cướp đất đai biên cương, cướp biển đảo của tổ tiên người Việt, hàng ngày bắn giết Dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam là bạn vàng bốn tốt của nhà nước cộng sản Việt Nam cũng là chủ nô định mệnh của Dân Việt Nam nô lệ. Nhà nước chư hầu đương nhiên phải mau lẹ làm luật đặc khu, dâng những vùng đất đắc địa nhất, hiểm yếu nhất làm đất tô giới, đất sang nhượng 70 năm, 99 năm để bạn vàng chủ nô đưa lính sang ém, đưa quân sang chiếm đóng vĩnh viễn, di dân thiên triều sang đất phiên thuộc, đưa đàn ông sang cấy giống Đại Hán, thay máu dân Việt như Đại Hán đang thay máu dân Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, đang thay máu dân Tạng của xứ sở Tây Tạng trên sườn Hymalaya, đưa văn minh Trung Nguyên của những hảo hán cưỡi ngựa múa gươm sang giết chết nền văn minh lúa nước sông Hồng. Văn nghệ sĩ công cụ phải tung hô luật đặc khu như tung hô thiên triều Đại Hán.
Văn nghệ sĩ công cụ phải lấy nhục làm vinh, coi là bình thường khi nhà nước cộng sản dành những dự án kinh tế lớn nhất, then chốt nhất cuả nền kinh tế đất nước để bạn vàng xuất khẩu lao động cơ bắp và tống tháo công nghệ lỗi thời đã trở thành phế thải bán sắt vụn sang lắp ráp cho nền công nghiệp Việt Nam với giá công nghệ hiện đại, biến Việt Nam thành bãi rác công nghệ, biến những ngành công nghiệp nặng, quan trọng nhất, công nghiệp năng lượng, công nghiệp sắt thép thành gánh nặng của nền kinh tế Việt Nam, càng sản xuất càng hủy hoại môi trường, càng sản xuất càng thua lỗ và biến nền kinh tế Việt Nam mãi mãi là nền kinh tế chư hầu, kinh tế phụ thuộc.
Văn nghệ sĩ công cụ phải coi việc nhà nước cộng sản phá nhà cướp đất của dân ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội. Hà Nội, ở Thủ Thiêm, ở Lộc Hưng, Sài Gòn là chủ trương chính sách sáng ngời nhân đạo cộng sản. Cho đám quan tham phá nhà cướp đất của dân, nhà nước cộng sản ra ơn mưa móc ban phát lòng nhân đạo cao cả, mở lượng hải hà cho đám quan tham cộng sản làm giầu bằng cướp đất của Dân, tạo ra một tầng lớp tư bản đỏ, một giai cấp thống trị mới, gắn lợi ích của đám quan tham, của giai cấp thống trị mới với sự tồn tại của nhà nước cộng sản.
Nhìn cảnh ông chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật và những người được coi là văn nghệ sĩ tiêu biểu của thời đại Hồ Chí Minh mừng rỡ hân hoan trong cuộc gặp gỡ và nghiêm cẩn, thành kính chăm chú lắng nghe sự răn dạy, sự đòi hỏi của bà chủ tịch Quốc hội tôi lại nhớ chỉ mấy hôm trước trong lễ tổng kết năm hoạt động 2018 của liên hiệp các hội văn học nghệ thuật, ông chủ tịch liên hiệp cũng mừng rỡ hân hoan như vậy khi loan báo các hội của ông vẫn tiếp tục được nhà nước tài trợ mỗi năm 85 tỉ đồng,. Ông chủ tịch liên hiệp nở mày, nở mặt reo lên: “Nhà nước vẫn nuôi anh em chúng ta” và nghiêm giọng giải thích: “Bỏ bao cấp cho các hội văn học nghệ thuật là nhà nước mất đi đội quân bốn vạn chiến sĩ canh giữ mặt trận văn hóa tư tưởng của đất nước”.
Nhắc đến đội quân bốn vạn văn nghệ sĩ canh giữ mặt trận văn hóa tư tưởng của nhà nước cộng sản tôi lại nhớ đến những an ninh mật vụ bủa vây vòng trong, vòng ngoài trước nhà tôi trong những ngày lịch sử đau thương. Ngày 19 tháng một, ngày Tàu Cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam giết chết 74 người lính Việt Nam trấn giữ quần đảo. Ngày 17 tháng hai Tàu Cộng tung hơn nửa triệu quân tràn qua toàn tuyến biên giới Việt Nam – Tàu Cộng giết hại hàng vạn người dân Việt Nam. Ngày 14 tháng ba Tàu Cộng đánh chiếm bãi đá Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa lãnh thổ Việt Nam, giết chết 64 người lính Việt Nam giữ Gạc Ma. Những ngày đó an ninh mật vụ nhà nước cộng sản bủa vây ngăn chặn không cho tôi ra khỏi nhà đi dự lễ tưởng niệm những anh hùng liệt sĩ đã bỏ mình trong cuộc chiến đấu chống Tàu Cộng xâm lược giữ đất biên cương, giữ Hoàng Sa, Gạc Ma.
Để nuôi đội quân bốn vạn công cụ tước đoạt quyền tự do sáng tạo nghệ thuật, tước đoạt quyền tự do tư tưởng của người Dân, mỗi năm nhà nước cộng sản phải chi 85 tỉ đồng tiền thuế của Dân. Để nuôi đội quân công cụ bạo lực hàng triệu an ninh mật vụ tước đoạt quyền con người, quyền công dân, quyền yêu nước của 90 triệu người Dân, mỗi năm nhà nước cộng sản phải chi mấy trăm ngàn tỉ, mấy vạn ngàn tỉ tiền thuế của Dân?

BOT GIAO THÔNG TRONG KHÔNG GIAN - BOT CỘNG SẢN TRONG THỜI GIAN



PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Trên mọi ngả đường giao thông đang có của không gian đất nước, đã hình thành những nhóm lợi ích gồm những người có quyền lực quản lí nhà nước về Giao thông vận tải và quyền lực nhà nước quản lí lãnh thổ cấu kết với những kẻ có quyền lực đồng tiền bày trò lừa bịp và cướp cả ngày lẫn đêm.

Làm đường mới phải tốn nhiều tiền bạc và thời gian. Quyền lực đồng tiền đầu tư làm đường mới thì ít, chủ yếu đầu tư chút tiền còm gia cố thêm lớp thảm mỏng nhựa đường trên nền đường vững chắc đã có từ trăm năm trước của dân của nước. Đầu tư vài chục, vài trăm tỉ đồng được kê vống lên thành chục ngàn, trăm ngàn tỉ đồng rồi lập trạm thu phí ở chỗ chốt chặn, đón lõng được hai, ba ngả đường, thu phí cả những ngả đường họ không tốn một xu đầu tư, nâng cấp, hoặc chỉ tốn chút tiền trang điểm mặt đường. Những con đường đó được gọi là đường BOT.

Quyền lực nhà nước bảo kê cho nhà đầu tư khai vống tiền làm đường, bảo kê cho trạm thu phí bất lương đặt sai vị trí, bảo kê cho thời gian thu phí kéo dài như vô tận theo lòng tham vô tận của băng cướp BOT. Khi người dân phản ứng sự trấn lột của những băng cướp mang tên BOT thì quyền lực nhà nước tồn tại và hoạt động bằng tiền thuế của dân đã không đứng về phía lẽ phải, không đứng về phía công lí, không đứng về phía nhân dân mà đứng về phía băng cướp có tên BOT bất lương. Tranh chấp dân sự không được giải quyết công bằng bằng pháp luật ở tòa án mà giải quyết bằng bạo lực, mạnh được, yếu thua. Quyền lực nhà nước huy động cảnh sát đặc nhiệm trang bị đến tận răng phô trương bạo lực nhà nước đe dọa, đàn áp, khủng bố tinh thần người dân và huy động giang hồ, côn đồ, dùng sức mạnh bạo lực xã hội đen trả lời tiếng nói ôn hòa chính đáng của dân, đánh đổ máu dân.

Ngân sách nhà nước không có tiền hiện đại hóa mạng lưới giao thông quốc gia mới phải huy động đồng vốn của các doanh nghiệp tư nhân bằng hình thức BOT: Đấu thầu công khai, rộng rãi. Nhà đầu tư bỏ thầu thấp nhất, bảo đảm chất lượng công trình tốt nhất được chọn trúng thầu sẽ bỏ tiền làm đường và thu hồi vốn bằng trạm thu phí BOT. Nhà kinh doanh lương thiện, tử tế nào cũng phải có lưng vốn mới tính chuyện kinh doanh bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình. Chỉ khi con đường được làm bằng đồng tiền trong túi người dân, trong két doanh nghiệp tư nhân thì những con đường BOT mới thực sự cần thiết và có giá trị cho đời sống kinh tế đất nước.

Nhưng những doanh nghiệp đầu tư làm đường phần nhiều là những doanh nghiệp trong bóng tối, là sân sau của quyền lực nhà nước. Vốn liếng kinh doanh của họ không phải là đồng tiền mà là thế lực, là mối quan hệ mafia với quyền lực nhà nước quản lí hệ thống đường giao thông quốc gia. Đồng vốn tiền bạc chủ yếu là vay ngân hàng. Họ chỉ buôn nước bọt, “tay không bắt giặc”, kinh doanh bằng vốn của người khác. Một Thị Hến làm ăn đổ bể, nợ nần chồng chất trăm tỉ, ngàn tỉ đồng, liền mon men tìm đường đến cửa sau nhà ông cựu quan đảng cỡ bự vừa góa vợ. Thị Hến thần tốc trở thành vợ kế, trở thành bà mệnh phụ phu nhân của ông cựu quan đảng ngoài 70 tuổi mà đỏm dáng, đầu tóc lúc nào cũng bóng mượt như một anh kép cải lương của gánh hát phố huyện miền rừng. Dù đã về vườn ông cựu quan đảng cũng đủ quyền uy giúp bà vợ bé túi thủng, vốn âm ngàn tỉ trở thành nhà đầu tư chỉ làm một đoạn đường cái quan ở cửa ngõ phía nam thủ đô cũng đủ giúp Thị Hến sạch nợ.

Từ sự việc trên cho thấy những con đường BOT đang hối hả triển khai rầm rộ trên khắp đất nước không phải vì quốc kế dân sinh mà chỉ vì lòng tham của một bộ phận quyền lực nhà nước cấu kết với những kẻ bất lương ngoài xã hội móc túi dân và bóp cổ nền kinh tế đất nước. Mạng lưới BOT giăng dày đặc và rộng khắp đất nước như mạng lưới nhện giăng khắp rừng sâu của lũ nhện vây bắt côn trùng.

Trên dòng thời gian đi tới của dân tộc ta, đảng cộng sản cũng bỏ chút công lao cùng toàn dân chiến đấu đánh đuổi quân xâm lược, giành lại độc lập tự do. Với hồn văn hóa dân tộc bền vững, với lịch sử dựng nước vẻ vang và với nền độc lập lâu đời, nhân dân ta đã không tiếc xương máu trong cuộc chiến đấu giành độc lập dân tộc. Nhưng khi có độc lập rồi, đảng cộng sản đã nhận hết công lao về mình và đảng liền lập trạm BOT thu phí nhân dân. Trạm BOT do đảng cộng sản lập ra có tên là Chủ Nghĩa Xã Hội và phí người dân Việt Nam phải nộp cho đảng cộng sản là quyền con người của người dân và đời sống dân chủ của đất nước.



Mỗi con người đều có một hướng riêng để đi tới lí tưởng thẩm mĩ của mình. Vì vậy trong xã hội dân sự nào cũng có nhiều con đường đi tới xã hội lí tưởng. Chọn con đường nào đưa đất nước đi tới là quyền quyết định của người dân. Nhưng BOT Xã Hội Chủ Nghĩa của đảng cộng sản đã thâu tóm mọi con đường đi tới của dân tộc Việt Nam.

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2019

Hậu quả của sự diễu cợt, nhạo báng lương tri?

Mạnh Hùng Vũ 


Câu chuyện "Hậu quả của sự diễu cợt, nhạo báng lương tri?" tôi không muốn viết bây giờ, bởi kẻ nhạo báng lương tri không biết có phải đang bị gánh chịu hậu quả nặng nề của nó một cách cô đơn lạnh lẽo. Xong có cái gì đó trong tâm cứ thúc đẩy tôi viết để nhắc nhở những kẻ mù quáng, ngu ác, hoặc vì cái máng mà cố tình quên hết đạo lý của cuộc sống để làm DLV công cụ bảo vệ cho cái ác.

Câu chuyện như sau :

Chỉ mới năm ngoái thôi khi vụ cướp đất ở Đồng Tâm của các quan tham đã gây chấn động dư luận trong và ngoài nước. Một hôm tôi thấy ông A hàng phố nhà tôi, bức xúc kể lại, cái thằng L năm nay nó xấp xỉ 70 rồi mà sao còn đi làm DLV (có công hay không công chưa rõ nhưng cái tâm bất nhân là rõ) cho kẻ cướp ngày đội lốt chính quyền. Nó cứ gặp mọi người là tìm cách dè bửu và nói những điều bất lợi, đưa tin thất thiệt làm nhiễu thông tin về diễn biến cuộc tranh đấu giữ đất của người dân Đông Tâm. 

Đặc biệt là nói về cụ Lê Đình Kình, nó bảo về hưu rồi im đi hưởng thu tuổi già có phải sướng không, nói làm gì, đấu tranh làm gì để CA nó đánh cho bây giờ trở thành thân tàn ma dại. Ông A đáp lại, Cụ Kình làm những việc người đời đáng trân trọng và kính nể, tấm gương của cụ sẽ mãi mãi đi vào lịch sử, tôi không làm được những việc như cụ tôi cảm thấy xấu hổ, nhưng lúc nào tôi cũng ủng hộ cụ và người dân Đông Tâm sao ông đi dè bửu những tấm gương sáng ở đời, sao ông lại phỉ báng lương tri như vậy.

Tôi chia sẻ bức xúc với ông A và nói : Sống ở đời thấy cái ác không dám lên tiếng, thấy lẽ phải không dám bênh vực đã là có tội rội rồi. Chưa nói đến chuyện a dua, a tòng, đỗng lõa, thóa mạ, diễu cợt, phỉ báng lương tâm thì khó mà tránh khỏi cái giá ở đời phải trả.

Vài hôm sau tôi gặp ông L, thấy ông người đẩy đà nhưng tôi nói với mọi người, ông ta trông khỏe nhưng nhìn đầy ám khi, chắc chắn sẽ sinh bệnh, bệnh của ông ta sinh ra từ cái tâm đen, bởi mọi bệnh tật của con người đều sinh ra từ khí. Tâm đen đã tạo ra ám khí, ám khí sinh ra bệnh.

Bẳng đi gần năm nay mọi người quen nhắc lại bàn luận chuyện ông L tự phơi bày cái dã tâm của mình trong việc bảo vệ cái ác và nói lâu rồi không thấy ông đâu. Có người nói, nghe đâu nằm viện mổ u não đã gần nửa năm nay rồi.

Mới đây vài ngày, mấy người đã chứng kiến "cái thân tàn ma dại" ông đang phải gánh chịu một cách lạnh lẽo cô đơn. Cái hình ảnh của ông lúc này đúng như những lúc ông luôn tìm cách dè bửu, diễu cợt, phỉ báng lương tâm. Đặc biệt là hù dọa những người dân bày tỏ sự ủng hộ công lý, phỉ báng những người hy sinh, tranh đấu cho công lý dân chủ và nhân quyền.

Hình ảnh ông, một tay chống gậy, một người nhà đi kèm dìu mới đi được, đó có phải chính là cái hình ảnh "thân tàn ma dại" mà ông từng phỉ báng không?. Những người quen biết ông nhìn thấy với cái nhìn lạnh lùng, không ai hỏi một câu chỉ thì thào rỉ tai nhau... Điều này còn đau hơn nhiều cái nỗi đau của "thân tàn ma dại" mà ông đang phải gánh chịu.

Nếu mọi người theo dõi, chịu khó tổng kết những chuyện xảy ra trong thực tế cuộc sống số phận của những kẻ công cụ vô lương, vô pháp, độc ác, bất nhân thì đều có một kết cục bi thảm.

Thực ra, tôi không muốn nói và viết những gì đụng chạm đến nỗi đau của bất cứ ai, nhưng vì tôi không muốn nhìn thấy cái kết cục bi thảm của bất cứ ai trong cuộc sống. Tôi chỉ muốn khuyên răn những ai không đóng góp được những giá trị cho cuộc sống chung thì cũng đừng vì sự ích kỷ tích tụ cái tâm đen, đừng vì cái máng mà đi làm tay sai cho kẻ ác. 

Từ ngàn xưa đến nay, không ai thoát khỏi cái quy luật nhân quả, điều rễ nhận thấy công cụ độc ác của kẻ tâm đen bao giờ cũng lĩnh hậu quả nhãn tiền thê thảm cả về thể xác lẫn tình thần.

VMH

Nguồn : https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/1055220381351202

THỰC TRẠNG BẾ TẮC VÀ TRÒ MỊ DÂN

Đỗ Ngà

   Mời mọi người đọc đoạn trích trong tập Đề Án Thành Lập Đơn Vị Hành Chính - Kinh Tế Đặc Biệt Vân Đồn. (Trích) "Bên cạnh những kết quả đã đạt được trong hơn 30 năm đổi mới, mô hình tăng trưởng kinh tế ở Việt Nam bộc lộ không ít yếu kém nội tại, không còn khả năng duy trì tăng trưởng cao, bền vững và bắt kịp xu thế của thế giới. Nhìn mô hình chậm tăng trưởng, chậm được đổi mới, tốc độ tăng trưởng kinh tế có xu hướng chậm lại. Việc thực hiện đột phá ba chiến lược chưa đạt mục tiêu đề ra, thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chậm được cải thiện, môi trường đầu tư kinh doanh còn nhiều trở ngại. Do đó, bối cảnh trong nước và quốc tế đặt ra cho Việt Nam thời cơ và thách thức cần đổi mới mô hình tăng trưởng, nâng cao năng suất lao động và thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội" (hết trích)

   Trong đoạn trích, họ viết rất dài dòng nhưng tựu chung ý nghĩa đó chỉ cần tóm gọn trong vài từ. Đó là mô hình kinh tế mà Việt Nam đang theo đuổi hiện nay đã gặp bế tắc, không bắt kịp với xu thế phát triển của thế giới nên phải thay đổi, hết. Chỉ thế thôi. Thay đổi bằng cách nào? Đó là lập đặc khu. Nói cho gọn thì kinh tế đã bế tắc, phải bán đất để kiếm tiền. Chỉ vậy thôi chứ không gì khác.

   Trong vấn đề phát triển đặc khu, Quốc hội đã hoãn biểu quyết do vấp phải sự phản ứng dữ dội từ phía nhân dân, tức vì cuộc biểu tình ngày 10/06/2018 làm họ phải hoãn. Thế nhưng liệu chính quyền này có ngưng phát triển đặc khu không? Để hiểu rõ hơn xin mời mọi người đọc đoạn trích trong Đề Án (trích)"Phát triển đặc khu kinh tế và đơn vị hành chính kinh tế(HC-KT) đặc biệt đã được Đảng xác định chủ trương và Chính phủ giao nhiệm vụ tại các Nghị Quyết" (hết trích).

   Vậy rõ ràng Đảng đã ra nghị quyết thành lập đặc khu. Vấn đề là cho dù Quốc hội chưa thông qua thì đặc khu vẫn xúc tiến. Biểu quyết của Quốc hội chỉ là trò mèo, không có giá trị, chỉ có Nghị Quyết Đảng mới là tối thượng. Và thực tế là như vậy. Nghĩa là kế hoạch nhượng địa đã quyết rồi không thể thay đổi được nữa.

   Câu hỏi đặt ra là, kinh tế bế tắc sao chính quyền CS không tháo gỡ bằng cách cải cách thể chế chính trị trả tự do cho nền kinh tế mà phải bán đất để giải quyết khó khăn? Đã quá muộn, con tàu đứng trước sự lựa chọn hướng ray từ năm 1990: một hướng dân chủ hoá như Đông Âu và một hướng bám Tàu để giữ Đảng. Nếu con tàu đất nước theo hướng Đông Âu năm 1990, thì nay Việt Nam đã khác. Cũng bởi nhóm lái tàu Linh - Mười - Anh mà ra, họ đã lái sang hướng Trung Cộng. Mà một khi theo Trung Cộng thì Trung Cộng sẽ hỏi "Mầy mang lại điều gì cho tao để đổi lấy tình Anh - Em?". Để đáp ứng nhóm lãnh đạo Tàu lúc đó thì trao gì cho nó? Chỉ có chủ quyền là cái nó cần. Thế thôi, và thế là từ đó đến nay, Việt Nam luôn nhượng Trung Quốc vô điều kiện mỗi khi có tranh chấp.

   Năm 2018, kinh tế toàn cầu có mức tăng trưởng trung bình là 3,1%. Nền kinh tế số một thế giới tăng ngoạn mục 4,1%, được cho là mức tăng trưởng cực cao. Năm 2018, Nhật Bản có mức tăng trưởng kinh tế chỉ 0,9% nhưng họ không bế tắc. Vậy câu hỏi là, chính quyền CS nói Việt Nam đạt mức tăng trưởng 7,08% mà sao lại thừa nhận trong Đề Án là kinh tế Việt Nam bế tắc? Với 7,08% là quá cao so với mức trung bình bình thế giới 3,1% mà sao trong Đề Án họ lại thừa nhận " không bắt kịp xu thế của thế giới"? Câu trả lời là họ nặn ra con số để lừa mị.

   Càng bế tắc CS càng chế ra con số đẹp để lừa mị. Vì sao? Vì lừa mị nó như liều thuốc an thần ru ngủ dân tộc Việt. Để chi? Để dân tộc này ngủ quên trên những con số ảo để rồi bị CS đưa đất nước này vào miệng con mãng xà Trung Cộng một cách êm gọn. Chỉ vậy thôi.





Nguồn FB : https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=111405409919333&id=100031496236507

Ở QUÊ NHÀ VĂN VIẾT LINH NGHIỆM





Có núi. Có sông. Có đồng. Có biển. Biển nhiều tôm cá. Cánh đồng bát ngát phì nhiêu. Xã Quỳnh Minh, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An, quê nhà văn Trần Huy Quang là miền quê giầu có. Giàu của cải. Giầu văn hóa. Liền xã Quỳnh Minh là xã Quỳnh Đôi, quê bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương. Quỳnh Lưu cũng là mảnh đất cội nguồn của dòng họ Hồ Sĩ với nhân vật Hồ Sĩ Tạo có liên quan bí ẩn đến huyết thống của người đã rước cái chủ nghĩa vu vơ đến trăm năm sau cũng không biết có thành hiện thực hay không. Nhưng cả trăm năm đó, cả dân tộc Việt Nam khốn khổ phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt, đổ cả sông máu núi xương mải miết đi tìm cái vu vơ, phải đánh đổi cả độc lập của nước, phải thí bỏ cả tự do của người dân để quyết chí liều thân đi tìm cái không có thật.



Ngồi dưới tán cây nhãn trước ngôi nhà ở làng quê Quỳnh Minh, tôi hỏi: Nguồn cơn nào dẫn anh đến Linh Nghiệm? Trần Huy Quang bảo: Hồi mình là lính đóng quân ở Hà Tĩnh phải ở nhờ nhà dân. Mình ở nhà một thầy giáo làng. Gầm giường mình ngủ, lúc nào cũng có cả đống những cây mía dóng dài mập mạp chỉ nhìn đã thấy ngọt lự. Mùa hè đi tập về, thầy giáo ân cần bảo: Các chú lấy mía ăn cho đỡ mệt. Thầy kể, thầy cắm ngọn mía trên vạt đất hoang chỉ để cho mấy đứa trẻ con thầy ăn thôi. Không ngờ mía tốt quá, chật cây lớn, từ gốc mía mầm cây con lại thúc lên. Nhà không lúc nào hết mía.

Đến khi gầm giường trống trơn, chẳng còn cây mía nào. Mình hỏi, thầy bảo: Hợp tác xã không cho trồng. Lại hỏi: Hợp tác thu đất làm gì? Chẳng làm gì cả. Đất lại bỏ hoang thôi. Không cho dân trồng trọt thu hoạch trên đất đó vì làm như vậy là phát triển kinh tế tư bản!

Từ cái vô lí không cho thầy giáo làng được trồng mía trên vạt đất hoang, mình nghĩ đến những cái vô lí tầy trời khác và mình nghĩ đến người đã rước cái chủ nghĩa vô lí đó về làm khổ dân mình, làm nghèo đất nước.

Xin mời đọc lại Linh Nghiệm, truyện ngắn viết về người rước cái vu vơ về đầy đọa dân, tàn phá tan hoang đất nước.

LINH NGHIỆM
Truyện ngắn
TRẦN HUY QUANG

Hinh là con trai thứ ba trong một gia đình nông dân, không nghèo nhưng cũng chẳng giàu có gì lắm. Cha anh ta có đỗ đạt, đã từng làm quan nhưng tính khí thất thường, lòng đầy ham hố nên quan trên không mặn mà gì nên đã bỏ quan, khi đi dạy học ở chốn kinh kỳ, khi ngồi bốc thuốc ở vùng sơn cước. Hinh thừa hưởng ở dòng họ và khí chất của vùng chôn rau cắt rốn cái nết cơ bản cần cho kẻ có hoài bão tham chính là tính đa mưu túc kế, lòng dạ thật không bao giờ lộ ra mặt, bạn bè cùng lứa không ai dám kết làm bằng hữu. Hinh sáng dạ, lại có chí, học đâu biết đó, hai mươi tuổi làm thơ chữ Hán, đọc Rút-xô, Mông-tét-ski-ơ…bằng nguyên bản, nhưng Hinh chán học, chỉ nhăm nhăm một dạ xuất ngoại. Đạo học không có đường tắt, mà lập thân bằng con đường học vấn thì mù mịt, xa vời quá. Bằng văn chương thì chỉ khi thế cùng lực tận, bất đắc dĩ mà thôi.

Hằng ngày Hinh sống như người nuốt phải quả chuỳ gai vào bụng, buốt nhói, nhăn nhó, bồn chồn, vừa ngồi đã đứng lên, mới ngủ đã vùng dậy, trán nhăn tối, mắt xa xăm. Như đang phải lòng một tiểu thư khuê các. Nhưng Hinh đâu phải là người dại dột, không bao giờ để phí chí khí, sức lực vào chuyện đàn bà. Vớ vẩn ! Chiếm mười trái tim đàn bà đâu có khó nhưng một trái tim nhân loại thì phải vượt trùng dương. Hinh ngước cái đầu mong đợi lên bầu trời, hoài vọng bóng dáng một con tàu, tìm kiếm một phép thần thông, mong đợi một dấu vết của cõi Thiên hoặc hơi hướng của miền Cực lạc để đưa về cho chúng sinh.

Tháng ngày như sợi chỉ căng mà lòng khao khát làm trai hải hồ, khắc khoải mong một phút được quỳ dưới chân bậc Chí Thánh và nói :"Ơn người. Người là nguồn ánh sáng dẫn dắt chúng con…Lũ chúng sinh con khao khát được gặp Người…"

Thế rồi, như sự linh nghiệm của lời nguyện cầu, một đêm giông tố bão bùng đất trời như trong cơn đau sinh nở, Hinh đã lên chín tầng Thánh địa để được gặp đấng Chí linh.

Bắt đầu là một ngọn nến, ánh lửa dịu ấm, toả một quầng sáng hình nón. Vầng sáng ấy toả hào quang, tia hào quang không thẳng mà có hình gấp khúc. Cuối cùng ở trung tâm vầng sáng ấy hiện ra khuôn mặt kiều diễm của một cô gái tóc vàng.

- Kính thưa…Hinh bàng hoàng thốt lên.

- Không phải ! – cô gái mỉm cười độ lượng – Tôi chỉ là sứ giả của đấng Lập đạo. Anh có lời thỉnh cầu gì gấp lắm không ? Người đang bận, việc hành đạo chỉ ở bước khởi đầu.

- Kính thưa, tôi là người của xứ Nhọc nhằn tăm tối…

- Thôi, anh không cần phải nói, chàng trai ạ, người xứ Nhọc nhằn có khát khao ánh sáng thì việc hành đạo mới càng được dễ dàng. Đây anh cầm lấy, theo Đạo thư này, anh sẽ tìm được chân lý.

Vị sứ giả trao cho Hinh Đạo thư quý giá ấy rồi nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi chỉ còn như một cái chấm chính giữa vầng hào quang rồi biến mất giữa bao la. Hai tay đỡ cuốn sách trước trán, Hinh vẫn quỳ và thành kính đặt lên đó một cái hôn, rồi anh run run dở ra đọc :

"Hãy đi về phía Nam theo con đường một bên là cây và một bên là nước, cuối con đường có quán bia hơi và thịt chó ; đừng nhìn vào chốn đam mê ấy và đi thật chậm. Dọc đường sẽ có người hỏi :"Có đi không ?" thì đừng đi. Đó cũng là người cần lao chứ không phải ma quỷ cám dỗ, nhưng phải đành từ chối. Đi tiếp, sẽ gặp một ki-ốt sách báo nên rẽ trái, trước mặt đã là vườn hoa nhỏ. Bây giờ anh phải khom người xuống, đi chậm bước từng bước một, mắt nhìn xuống mặt đất để "tìm cái này". Cứ thế…chỉ cần một lúc sau,anh sẽ có được thiên hạ."

Hinh ấp cuốn Đạo thư vào ngực tức tưởi : "Trời ơi,bảo bối, bảo bối…". Hinh sung sướng hét toáng lên. Tiếng anh vang rất to trong đêm và lúc ấy Hinh mới biết mình vừa qua một giấc mơ. Nhưng trời ơi, tại sao những điều anh nung nấu trong tâm can bấy lâu nay lại được giải đáp trong mơ. Anh sung sướng và cảm động đến mức nước mắt giàn giụa. "Ôi chúng sinh nhọc nhằn và tăm tối của ta, bảo bối này sẽ soi sáng đường chúng ta đi…"

Sáng hôm sau, Hinh thành kính chuẩn bị lên đường. Quần áo tươm tất ,mũ miện đàng hoàng. Trước nhà anh có một đại lộ chính Nam, có lẽ đúng là con đường này nên anh dấn bước ra đi. Một bên cây và một bên nước, hay một bên rừng một bên biển. Anh cứ đi, qua vài đoạn phố nữa thì anh thấy mình đi đúng con đường men theo cái hồ. Và giữa phố có hàng bia hơi thịt chó mà vài lần anh cũng đã bị cuốn vào đó. Ôi sự linh nghiệm không sai một dấu phẩy. Đường phố trong veo, lui cui mấy chiếc xe đạp chở kẹo bánh, than tổ ong đi bỏ mối cho các hàng nước vỉa hè, lọc cọc đôi chiếc xích-lô cà tàng đi tìm khách. Vài cô gái điếm vật vờ.

- Có đi không ?

Một cô gái điếm rủ rê. Hinh nhớ đến giấc mơ mà thấy lạnh xương sống ; trong mơ cũng ba chữ ấy. Đến cuối phố, Hinh thấy một ki-ốt sách báo thật ; chủ quán vừa mở cửa. Tại sao có sự kỳ diệu thế này, khi tỉnh anh nào có biết chỗ này có một quán sách ? Đi tiếp gặp một ki-ốt sách báo nên rẽ trái, trước mặt là vườn hoa nhỏ. Hinh liền rẽ trái, đi một đoạn qua các cửa hàng bách hoá đã thấy vườn hoa Mùa Xuân.

Kẻ hành đạo không chần chừ đắn đo, đi tới giữa vườn hoa, lòng ngây ngất hơi men, một nửa muốn bay lên, một nửa trì xuống. Mắt Hinh hoa lên, đâu Thiên Thần, đâu Địa Thánh, không biết con đang đứng giữa Địa đàng hay mặt đất. Rồi anh chợt tỉnh lại..."Tìm cái này" là tìm cái gì , anh không hiểu nhưng không dám nghi ngờ lời vàng ngọc của đấng Tiên tri. Vườn hoa nằm cạnh đại lộ, lúc này đang vắng hoa, chỉ có mấy ông già tập thể dục muộn, dăm chàng thanh niên đá bóng và một tốp học sinh cấp ba đi học sắp qua. Bây giờ anh phải khom người xuống, đi chậm từng bước một, mắt nhìn xuống mặt đất… Hinh vừa cúi lom khom chăm chú tìm kiếm vừa lẩm nhẩm đọc. Anh như bị thôi miên, không biết mình đang tìm cái gì, nhưng anh cứ trung thành với lời chỉ gíáo, người cúi lom khom, mắt dán xuống đất và bước từng bước một chậm rãi.

Những người đang qua đường lấy làm lạ. Bắt đầu là nhóm học sinh cấp ba, mấy đứa con trai vốn hiếu kỳ đi đến và tự hỏi, không biết ông kia tìm cái gì nhỉ ? Chúng không thể tự giải đáp được.

- Anh ơi, anh tìm cái gì đấy ?

Hinh mải mê không hề nhìn lên, chỉ buột miệng trả lời :

- Tìm cái này.

Đối với chúng, câu trả lời ấy, làm ngứa ngáy chân tay. Nhất định cha này mất nhẫn, dây chuyền hay hạt xoàn gì đó thôi, chúng mình mà vớ được thì hay lắm.

Thế là cả bọn, cặp sách dồn lại một đống, nhảy vào cuộc tìm kiếm. Khi cả một đám người bò ra sục sạo tìm kiếm thì sự lạ càng tăng lên hàng chục lần. Người đi qua vườn hoa không bao giờ hết, dân lang thang thất nghiệp, dân nhà quê bỏ ra thành phố kiếm cơm…đang đói rách hy vọng vớ được một chút may mắn, những người này đi đến và không thể không hỏi:

- Tìm cái gì đấy ?

Lần này thì tụi trẻ con đã mau miệng trả lời :

- Tìm cái này !

Câu này đối với người lớn làm ngứa ngáy đầu óc. Thế là họ bỏ cả gồng gánh, xe cộ, nhảy vào quảng trường.

Rồi tiếp đến... Bây giờ là dân xích-lô, ba gác, dân ăn xin, trẻ mồ côi bán báo, dăm cô điếm, đám bụi đời móc túi nghe tin cũng tìm đến.

- Tìm cái gì đấy ?

- Tìm cái này.

Mả mẹ chúng nó, giấu như mèo giấu cứt. Nhất định là hạt xoàn, ru-bi, có lẽ tối qua tụi đào đá đỏ qua đây đánh nhau đổ ra một bị đá đỏ không chừng. Mẹ chúng nó, ông mà biết trước, ông rào lại, ông đuổi tất. Ông kia được một viên rồi hả , bắt nộp phạt, chúng mày !

Cứ thế...

Và số người hy vọng có một chút no ấm bò lê trên vườn hoa để tìm vật báu, đến lúc này đã đông như đàn kiến.

Hinh chợt nhận ra tiếng ồn của đám đông và anh ngạc nhiên đứng nhìn họ. Hoá ra thiên hạ đang bu lại xung quanh mình. Một lúc sau anh sẽ có được thiên hạ. Hinh sung sướng đến rơm rớm nước mắt và mãn nguyện ra về.

Cái đám đông ấy cứ như dòng nước trong lòng sông, trôi đi chứ không cạn. Người đến trước thất vọng ra về trước, người đến sau thất vọng ra về sau. "Tìm cái này" là cái gì thì không ai biết, nhưng cứ hy vọng có chút no ấm mờ mờ phía trước cũng đã hấp dẫn lắm, để họ trở thành một dòng nước.

Trưa.

Rồi chiều.

Và... vẫn còn đám đông xúm xít giữa vườn hoa Mùa Xuân.

Nguồn : https://www.facebook.com/trongkien.tyk/posts/1173497582805833