Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

110 Năm Đông Kinh Nghĩa Thục (1907-2017)-Cuộc Quốc gia Khởi Nghiệp Đầu Thế kỷ XX”

TRUNG TÂM MINH TRIẾT.
                                                        Thư Mời
            Chúng tôi gởi lá thư này, tới các nhân sĩ trí thức trong  và ngoài nước,tới các doanh nhân, tới các anh chị thanh niên, sinh viên,các nhà lãnh đạo ở trung ương và địa phương,tới các cơ quan và tổ chức khoa học, văn hóa,giáo dục của nhà nước và của xã hội ở nước ta,để mời gọi tham gia kỷ niệm “110 Năm Đông Kinh Nghĩa Thục (1907-2017)-Cuộc Quốc gia Khởi Nghiệp Đầu Thế kỷ XX”.
            Tháng 3 năm 1907,Đông Kinh Nghĩa Thục khởi đầu ở Hà nội, mở ra một phong trào văn hóa cứu nước, có ý nghĩa cách mạng to lớn, nhằm giành lại Độc lập,chấn hưng và phát triển Đất nước theo trào lưu của văn minh hiện đại của  nhân loại.Thực dân Pháp đã đàn áp tàn bạo,đóng cửa Nghĩa thục và đày những  nhà ĐKNT ra Côn đảo.
            Tuy chỉ hoạt động chưa đầy một năm, nhưng ĐKNT đã để lại những giá trị văn hóa và tư tưởng về khát vọng của dân tộc Việt Nam giành độc lập, hiện đại hóa và dân chủ hóa Đất nước và xã hội.Những quan niệm hình thành nên triết lý của ĐKNT về một nền chính trị dân chủ, dân quyền,một nền kinh tế có công, nông, thương, tín hiện đại để quốc dân có quyền làm chủ “sản nghiệp”, có luật pháp bảo vệ…,một nền văn hóa giáo dục tiên tiến,coi trọng thực học,thực nghiệp, để “mở trí khôn cho dân”,”học làm người , làm quốc dân”,với phương châm “Á Âu chung lại một lò. Đúc nên nhân cách mới cho là người”v…v, ngày nay xem lại càng thấy tính tiên tiến, nhân văn, dân tộc và dân chủ, rất hợp thời.
            Học hỏi tinh thần, tư tưởng của ĐKNT, đem kết hợp với những kiến thức và kinh nghiệm của nhân loại hiện nay,chúng ta có thể thấy sáng tỏ con đường chấn hưng và phát triển Đất nước hôm nay,thấy rõ một nhân cách con người mới rất cá nhân lại đầy một tinh thần cọng đồng, trách nhiệm xã hội đẹp đẽ.Vì thế, chúng tôi nghĩ rằng cuộc kỷ niệm này, mọi người nên tham gia.      
            Xin hãy tổ chức khắp nơi những cuộc tọa đàm, hội thảo,xin đọc lại, trình bày lại lịch sử của ĐKNT,đọc  những áng văn của ĐKNT qua văn bản in nhất là qua mạng tin học, như “Văn Minh Tân học Sách”, “Tân đính Luân lý Giáo khoa Thư”.Các nhóm văn hóa ở các địa phương, những nhóm khởi nghiệp xin hãy tìm ở ĐKNT những giá trị,góp vào năng lượng tinh thần cho công việc hôm nay.
            Mong rằng Thủ tướng đang muốn có Chính phủ liêm chính, kiến tạo,hai ông Bộ trưởng Giáo dục và Văn hóa, các ban Tuyên giáo ,nhận thức ý nghĩa cao quý của ĐKNT, có chủ trương tham gia và tạo mọi điều kiện mời gọi xã hội tổ chức thật rộng khắp cuộc kỷ niệm này.
            Trung Tâm Minh Triết đã họp Hội đồng học thuật bàn chương trình kỷ niệm,với chủ đề như đã nêu ở trên.Chúng tôi sẽ phối hợp với những tổ chức khoa học, văn hóa, những nhà nghiên cứu để tổ chức nhiều sinh hoạt tọa đàm học thuật,và sẽ tổ chức một hội thảo nghiêm túc với chủ đề như đã nêu trên, vào giữa năm,sẽ có thông báo riêng.Chúng tôi mời gọi các học giả, các bạn trẻ viết cho chúng tôi những tham luận theo những chủ điểm sau:
            -ĐKNT định hình cho một cuộc Quốc gia khởi nghiệp đầu thế kỷ XX để xây dựng Đất nước độc lập, hưng thịnh, phát triển,hiện đại hóa và dân chủ hóa.
            -Lý tưởng của ĐKNT về một nền chính trị dân chủ dân quyền.
            -Mở thực nghiệp, xây dựng nền kinh tế có công, nông, thương, tín hiện đại.
            -Phấn đấu cho một nền văn hóa, giáo dục nhân văn, tiên tiến,khai  phóng để “hóa dân, cường quốc”.
            -Nhân cách cao quý của các tiên hiền giáo thụ ĐKNT.
            -ĐKNT, cảm hứng từ cuộc Minh Trị Duy tân và Khánh ứng Nghĩa thục Nhật bản.
(Trong từng chủ điểm xin liên hệ tới tình hình cụ thể trong từng lãnh vực để góp vào việc làm sống lại những triết lý mà tiền nhân để lại.)
            Xin gởi bài viết và tham luận cho TT ,theo địa chỉ :
            Email: maiminhtriet@gmail.com
            Thư bưu điện : TT Minh Triết- 26/40 Phố Kim hoa Hà nội. Hoạc liên hệ điện thoại 0906141259.
             Bài viết và tham luận sẽ được đăng lên trang mạng <thonminhtriet.com> và cho một kỷ yếu của Hội thảo.Chân thành mong  được sự tham gia và hợp tác của tất cả các bạn ở trong và ngoài nước với Trung Tâm cho sự thành công của cuộc kỷ niệm.Nhân dịp này, chúng tôi xin giới thiệu bài viết nhân kỷ niệm 105 Năm ĐKNT: “Cảm nhận giá trị Minh triết của ĐKNT” để tham khảo.
            Kính xin các báo, đài, các trang mạng xã hội và các blog cá nhân giúp đăng tải Thư này để đông đảo những người quan tâm đến văn hóa và vận mệnh của Dân Nước được tường.
            Kính cẩn mở đầu cuộc kỷ niệm.
            Hà nội ngày Nguyên tiêu 15 tháng Giêng năm Đinh Dậu-2017

            Nguyễn Khắc Mai-GĐ Trung tâm.

Cảm nhận giá trị minh triết của Đông Kinh nghĩa thục
·           NGUYỄN KHẮC MAI
·         Thứ năm, 27 Tháng 9 2012 04:13
·         font size giảm kích thước chữ tăng kích thước chữ
             Minh triết, như tôi hiểu là những tư tưởng và rộng lớn hơn là những giá trị văn hóa, có tính khái quát và phổ quát, ý nghĩa rộng, trường tồn có thể đem ứng dụng cho nhiều hệ thống. Chúng đạt tới tính chất của những giá trị xã hội và nhân sinh phổ quát. Minh triết tham gia vào đời sống xã hội giống như chất tủy của một sinh vật. Ta gọi đó là cốt tủy, là tinh túy của một hệ thống xã hội.
            Đông Kinh Nghĩa Thục trăm năm trước xuất hiện như một ánh sao băng trong lịch sử hiện đại Việt Nam, một đi không trở lại. Hình ảnh của nó, ánh sáng của nó, hiện tượng của nó ta chỉ ghi nhận được ttrong khoảnh khắc, nhưng năng lượng nó tỏa ra thì đã lan truyền mãi trong vũ trụ. Cái năng lượng mà ta cần và phải tiếp nhận từ Đông Kinh Nghĩa Thục là những Minh triết mà những con người thuở ấy đã tạo ra.
1. Minh triết “Tuyết Quốc sỉ” “Hóa Dân Cường Quôc”.
            Đông Kinh Nghĩa Thục đưa ra những quan niệm Quốc gia – Dân tộc – Quốc dân và lòng yêu nước mà ngày nay vẫn tồn tại như những giá trị cập nhật, mà bất cứ ai muốn xứng đáng, không phải xấu hổ với 4 thành tố ấy đều phải học hỏi chiêm nghiệm và tìm cách hành động. Nói hành động là nói cả sự mở mang kiến thức để phá vỡ cái u tối của mình.
             Lòng yêu nước trong Đông Kinh Nghĩa Thục thể hiện thành 3 điều:
a. Một là lo nghĩ về vận nước: “Than ôi! Lo không gì lo hơn mất nước, buồn không gì buồn hơn thân bị nhục”.
b. Hai là, thấy sỉ nhục dân mất nước, thân nô lệ, dân tộc và xã hội yếu hèn, lạc hậu. các nhà Đông Kinh Nghĩa Thục gọi là “Tuyết Quốc sỉ”. Tuyết là làm sạch nỗi nhục nô lệ, yếu hèn và lạc hậu.
c. Ba là, quyết định hành động để “Hóa Dân Cường Quôc”. Cái triết lý “Hóa Cường” ấy vừa cổ kính vừa cập nhật. Cái quan niệm phải chuyển hóa quốc gia, phải làm cho tiến hóa dân tộc là rất mới mẻ vào trăm năm trước, mà hôm nay nghiệm ra cuối cùng cũng phải “đổi mới”. Nhiều chủ trương “đổi mới” hôm nay chúng ta đã thấy được đề cập từ Đông Kinh Nghĩa Thục. Để có thể “Hóa Cường” trước hết phải có Độc lập. Để giành lại và giữ gìn độc lập “Nước phải mạnh”. Nhưng “Nước mạnh hay yếu là do Dân. Dân mạnh thì nước yếu có thể chuyển thành mạnh, và mạnh lâu dài”. Phải đổi mới cái tư cách của người dân. Lần đầu tiên Đông Kinh Nghĩa Thục đưa ra quan niệm Quốc dân là một quan niệm tiên phong, đi trước thời đại cả trăm năm. Quốc dân chính là cái lõi, cái xương sống của quốc gia, dân tộc. Quốc dân phải là những người “Rõ cái lý tương quan giữa dân và nước ... biết vị trí của họ trong xã hội ... để gây ý thức ái quốc, ái quần, bồi dưỡng tài năng tự trị, tự lập”. “Muốn nước được bình trị mà mong ở vua hiền, tướng giỏi thì không bằng mong ở dân mạnh”. Ngày nay chúng ta kế thừa tư duy ấy  đã ghi vào Hiến pháp được một số điều cơ bản về nhân cách và nhân quyền của Quốc dân (công dân). Không thể nói rằng cái lý tưởng xây dựng Quốc dân với tư cách là “cường dân” hoàn chỉnh như Đông Kinh Nghĩa Thục mong ước, chúng ta bọn hậu thế không làm được gì. Nhưng để đạt cho được cái Minh Triết Quốc dân ấy còn phải sửa đổi và làm nhiều hơn nữa. Quan niệm Quốc dân và “dân mạnh” của Đông Kinh Nghĩa Thục quả thật sắc sảo, cấp tiến, có khi vượt so với quan niệm nhân dân mơ hồ và dân giàu chỉ nói được một khía cạnh. Quan niệm dân mạnh của Đông Kinh Nghĩa Thục bao gồm: mạnh về trí tuệ học vấn, năng lực khoa học, công nghệ và thực nghiệp; mạnh về phẩm chất đạo đức yêu nước, bác ái, tiến thủ cạnh tranh, biết vị trí của mình trong xã hội; mạnh về ý thức thực quyên, không nhất thiết trông chờ Chính phủ, bởi vì “quan cũng chỉ là một người dan nắm chính quyền”; thiết thực nhất là mạnh vì có sản nghiệp và biết làm chủ sản nghiệp.
            Triết lý “Hóa Dân Cường Quôc” của Đông Kinh Nghĩa Thục đặt ra một loạt vấn đề có tính hệ thống: từ xây dựng một chính thể dân chủ của Việt Nam, do Việt Nam, vì Việt Nam; một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam. Một nền kinh tế biết coi trọng và phát triển cái vốn (tư bản) coi trọng nông, công, thương; coi trọng luật pháp để bảo vệ tài sản, bảo vệ hoạt động công thương ... coi trọng phát huy mọi phương thức, phương tiện hiện đại để phát triển và quản lý kinh tế.
            “Hóa Dân Cường Quôc” để đạt tới Văn minh và tiến bộ, để có sức mạnh nội lực mà giữ gìn độc lập. “Hãy làm cho nước Nam của ta càng văn minh, kế ấy là kế của nước, cũng tức là kế của bản thân mình. Bởi vì “Không thể như trăm năm trước nữa, cứ đóng cửa mà trị dân, dù không tiến bộ cũng có thể ngồi mà giữ nước”.
2. Minh Triết “Chủ nghĩa mở trí khôn cho nhân dân”.
            a. Để “Hóa Dân Cường Quôc” giáo dục phải là hàng đầu, một trăm năm trước Đông Kinh Nghĩa Thục đã khẳng định. Nay học theo Minh Triết ấy mà nêu khẩu hiệu: Giáo dục là Quốc sách hàng đầu. Đem tư tưởng của người xưa kết hợp với kiến thức hiện đại để làm cho thật sự có kết quả.
            b. Phải phổ cập giáo dục “Làm cho cả nước văn minh thì phải có giáo dục phổ cập”. Giáo dục phổ cập là cả nước không một người nào không được đi học”.
            c. Mục tiêu giáo dục “Theo lý chung thì học là để có ích cho bản thân mình và cho quốc gia, xã hội. Có ba điều. Một là học vệ sinh,  tức là học phương pháp làm cho thân thể cường tráng, không bệnh tật. Hai là, học trị sinh, tức là học phương pháp làm cho có thức ăn, đồ mặc và quản lý sản nghiệp. Ba là học làm người, làm quốc dân, tức là học cách tự kiềm chế và cách đối xử với quốc gia, xã hội”. Đây quả thực là thiên tài Việt. Bởi vì phải một trăm năm sau Jacques Delors mới tổng kết thành 4 trụ cột của giáo dục hiện đại1. Ngôn từ khác nhau nhưng ý tưởng thật tương đồng. Đông Kinh Nghĩa Thục còn chủ trương “Dục khai dân trí tiên khai thân trí”. Nay ta đang có nhu cầu cấp bách nâng cao quan trí và sĩ trí.
            d. Phải bỏ lối học khoa cử vì hư danh và để làm quan. Vì “Khoa cử nọc độc, khoa cử thối nát”. Cổ vũ giáo dục thực nghiệp, học và thi cử gắn với công việc. “Để cho cái mà học sinh học và thi không trái với công việc thực tế họ phải làm”. Đề cao một phương pháp học tập thật văn minh, tiến bộ (mà ngày nay chúng ta cũng chưa làm được). “Đặt đề mà hỏi, cho phép học trò bàn bạc tha hồ, đối đáp tự do không phải nề hà, không cần thể cách gì hết”. Nhà trường không khép kín, nhà trường mở ra với những nhiệm vụ và hoạt động cứu nước, chấn hưng văn hóa và xã hội.
            e. Đông Kinh Nghĩa Thục còn có một Minh triết vô ngôn. Đó là nhân cách và vai trò của người thày, của kẻ sĩ, của trí thức củ dân tộc và thời đại. Nhân cách người thầy, nhân cách kẻ sĩ của các cụ Đông Kinh Nghĩa Thục thật cao cả. Họ để lại bài học quý giá cho hậu thế.
            Tiểu kết cho mục Minh triết về giáo dục này, tôi chỉ xin nêu một câu hỏi cảm khái: Tại sao ông Bộ trưởng và toàn ngành giáo dục không nhân dịp kỷ niệm ngôi trường vĩ đại ấy của dân tộc mà tổ chức một cuộc học hỏi thật nghiêm túc và thông tuệ để tiếp thêm năng lượng cho sự nghiệp đổi mới nền giáo dục hiện nay?
3. Minh Triết “Chấn hưng công nghệ”. Xây dựng một nền kinh tế tự chủ, tự lực, tự cường, có công thương tín phát triển theo quy luật phổ biến với những phương thức hiện đại. Coi trọng công nghệ. “ Công nghệ rất quan hệ với quốc gia. Ta không hơn người thì người sẽ bỏ rơi ta. Tiền của phung phí ra ngoài nước, không còn gì tệ hại hơn thế nữa.” Coi trọng tiến thủ và cạnh tranh “Cạnh tranh để tồn tại” “Chỉ có thể tin cậy vào sự cạnh tranh của dân ta mà thôi”. Coi trọng sản nghiệp “Thế giới càng văn minh thì của công càng ít, của riêng càng nhiều.” “Sản nghiệp nên là của riêng, không nên là của công”. Các tài sản vô hình (sáng chế, kỹ thuật của nghệ nhân, nhãn hiệu, tác phẩm, thư tín ...) đều được coi là sản nghiệp. “Nước càng văn minh thì pháp luật bảo vệ sản nghiệp càng tường tận”. Phải coi trọng nhà doanh nghiệp. “Giá như người giàu bỏ vốn ra phát triển công nghiệp thì dân ta sẽ cảm kích, xưng tụng, sao lại sinh lòng đố kỵ”. Đường lối đố kỵ doanh nhân tai hại cho dân cho nước ai cũng rõ.
4. Minh triết “Chính phủ - chỉ là người trong quốc dân nắm chính quyền”. Đông Kinh Nghĩa Thục nêu cao tinh thần dan tộc, nhấn mạnh cái ý thức coi quốc dân là chủ thể của Nhà nước, của xã hội là nguồn lực của mọi hoạt động. Quốc dân có quyền lợi và nghĩa vụ. Chính phủ, cảnh sát, luật pháp ... phải bảo vệ nhân dân, bảo vệ mọi sinh hoạt và quyền lợi của nhân dân “phải nghĩ rằng dân là gốc của nước, không thể bắt dân theo ý muốn của mình, chẳng phải chỉ không bạo ngược mà thôi”. “Phàm những quyền lợi mà dân đáng được hưởng thì phải theo chừng mực mà cho dân hưởng” “Quyền chính sự một nước không thể để một người nắm hết. “Quan đáng tôn, đáng trọng, nhưng cũng chỉ là một người dân nắm chính quyền”. 
            Văn thư chính thống của Đông Kinh Nghĩa Thục có nói đến hai chữ chủ nghĩa. Chủ nghĩa mà Đông Kinh Nghĩa Thục nói tới có rất nhiều nội dung. Có thể lấy ngay ý tứ và chữ nghĩa mà Đông Kinh Nghĩa Thục để lại để đặt tên cho nó là Chủ nghĩa Dân Bản Việt Nam. Chủ nghĩa Dân Bản Việt Nam ấy thể hiện rõ trong tư tưởng: Khai dân trí – Chấn Hưng Dân khí – Hậu Dân sinh. Vì một Tổ quốc Việt Nam độc lập, trường tồn, vì một nhân dân Việt Nam có quyền, có lợi ích, có nghĩa vụ, có lòng yêu nước, có dân trí, đạo đức, văn minh, có sản nghiệp, vì một thể chế chính trị dân chủ, nhân văn, tiến bộ ... chính là thông điệp thiêng liêng cao cả mà Đông Kinh Nghĩa Thục gửi đến cho chúng ta. Xin hãy nghe một câu nói của một nhân vật chủ chốt của Đông Kinh Nghĩa Thục là cụ Nguyễn Hữu Cầu nói với môn sinh trước lúc mất: “Nền tự do này, độc lập này mà đồng bào ta vừa giành lại  được chúng ta phải giữ gìn trong lĩnh vực tinh thần. Chính bằng nghệ thuật và khoa học mà các dân tộc trường tồn. Chúng ta cần dõng dạc và tự hào khẳng định mình là một quốc gia. Phải làm sao thông qua nghiên cứu ngôn ngữ mà nghiên cứu dân tộc và làm sao in đậm trong tâm hồn tính cách hoàn toàn Việt Nam. Ngày nay chúng ta quá Tây, quá Tàu, chúng ta là những người giáo điều “ba rọi”, những người xã hội chủ nghĩa cậy quyền. Chúng ta phải chính là Việt”. (Trích từ Une grande Figure De Lettrée của Nguyễn Văn Tố, báo Le Peuple 4- 8- 1946 Hà Nội).
            “Chúng ta ngày nay chính mình phải là Việt”. Chính vì thế mà với những gì đã làm được Đông Kinh Nghĩa Thục xứng đáng là trường học vĩ đại của dân tộc trong thời kỳ hiện đại.
            Cần phải đào sâu vào tấng đá cứng may ra mới tìm được hạt kim cương. Phải công phu nghiên cứu để khai thác cho đặng những giá trị văn hóa mà tiền nhân để lại. Và nếu quên ông cha thì tâm hồn Việt cũng đã nhạt nhòa nhiều lắm. Xin cúi lạy Anh linh các bậc tiền bối của Đông Kinh Nghĩa Thục.



1 Bốn trụ cột của Jacques Delors: học để làm người, học để làm việc, học để biết sống với người khác, học suốt đời.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

Ký tên vào Tuyên bố yêu cầu trả tự do cho nhà hoạt động Trần Thị Nga



Cali Today News – Gần 850 cá nhân và 31 tổ chức dân sự ở trong và ngoài nước đồng ký tên vào Tuyên bố khẩn cấp về việc bà Trần Thị Nga, một nhà hoạt động nhân quyền nói chung ở Hà Nam vào hôm 21/1/2017 bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam (CSVN) bắt giam với cáo buộc Tuyên truyền chống nhà nước CSVN theo Điều 88 Bộ luật hình sự Việt Nam…

…Để lực lượng đấu tranh biểu thị tinh thần đoàn kết

Tuyên bố gồm 3 Mục và Mục III là yêu cầu trả tự do cho bà Trần Thị Nga ngay lập tức và vô điều kiện, chấm dứt mọi hành vi đánh đập, xúc phạm nhân phẩm bà Trần Thị Nga trong thời gian bà bị giam giữ, cũng như sau khi trả tự do cho bà Nga.

Ngay sau bản Tuyên bố được đăng tải lên mạng để thu thập chữ ký thì lập tức nhận được sự hưởng ứng của đông đảo cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước đặc biệt là những cá nhân, tổ chức quan tâm đến tình hình nhân quyền Việt Nam.

Ông Nguyễn Mạnh Hùng là Mục sư Quản nhiệm Hội thánh Tin lành Chuồng Bò thuộc Giáo hội Mennonite hiện đang sinh sống tại Sài Gòn, là người ký vào Tuyên bố đã cho Cali Today biết việc ký tên ủng hộ những Tuyên bố hay Thỉnh nguyện thư như thế này là việc làm có ý nghĩa bày tỏ quan điểm của công dân. Mục sư Hùng nói:


                                   Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (ảnh; Facebook Manh Hung Nguyen)

“Mục đích ký Thỉnh nguyện thư là bày tỏ quan điểm của công dân về một việc gì đó.”

Từ Hải Phòng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cũng là người ký tên hưởng ứng Tuyên bố cho biết, theo quan sát của cá nhân của ông Nghĩa việc ký tên vào các Tuyên bố và Thỉnh nguyện thư phản đối các hành vi đàn áp tôn giáo, nhân quyền do nhà cầm quyền độc tài cộng sản tiến hành, tương tự như vụ bắt giam và truy tố bà Trần Thị Nga, anh Nguyễn Văn Oai vừa qua mang nhiều ý nghĩa khác nhau. Ông Nghĩa nói:

“Thứ nhất: Tại thời điểm này do nhà cầm quyền dùng các lý do phi lý để ngăn cấm người dân tham gia các cuộc biểu tình (dù ôn hòa) phản đối các hành vi sai trái, vi hiến của họ thì việc ký các thỉnh nguyện nguyện thư là cách phổ thông mà lực lượng đấu tranh tạm dùng để biểu thị thái độ phản kháng. Thứ hai: Việc ký các thỉnh nguyện thư cũng là để lực lượng đấu tranh biểu thị tinh thần đoàn kết, bảo vệ nạn nhân của sự bắt bớ vô cớ do nhà cầm quyền tiến hành, đồng thời cũng là cơ hội tuyên truyền cho người dân nhìn nhận cụ thể hơn chính sách đàn áp và bắt bớ tùy tiện để bịt miệng những tiếng nói chính nghĩa, vì lẽ phải và tiến bộ. Nó cũng là cơ hội để lực lượng đấu tranh nhìn nhận tầm ảnh hưởng của phong trào ở mức độ nào trong khối quần chúng nhân dân chán ghét, bất bình với chế độ.”

                                 Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa (ảnh; Facebook Nghia Nguyenxuan)

Như Cali Today từng đưa tin về truyền hợp bà Trần Thị Nga bị nhà cầm quyền CSVN nói chung và nhà cầm quyền tỉnh Hà Nam nói riêng bắt giam và truy tố vào hôm 21/01/2017 với cáo buộc Tuyên truyền chống nhà nước CSVN. Cũng như bao vụ bắt bớ khác, vụ bắt bớ bà Nga cũng đã dấy lên làn sóng dư luận trong và ngoài nước bày tỏ sự lo ngại về tình hình nhân quyền Việt Nam, sự đàn áp của nhà cầm quyền CSVN vẫn tiếp diễn ở mức độ hết sức nặng nề.

Nói về bà Nga, Mục I của Tuyên bố ghi rằng:

“Chúng tôi nhận thức và nhận định rằng:
a) Trong nhiều năm qua, bà Trần Thị Nga liên tục bị khủng bố dưới các hình thức canh giữ, đeo bám, ngăn cản quyền tự do đi lại, cướp tài sản… Bà từng nhiều lần bị xúc phạm nhân phẩm, bị đánh đập đến tàn phế.
Là một phụ nữ can đảm, nhận thức việc làm của mình là đúng đắn nên bà Nga không hề nao núng, vẫn kiên định tranh đấu cho các quyền cơ bản của con người, vì một Việt Nam tự do, dân chủ, tiến bộ xã hội, văn minh, cường thịnh.

b) Qua tìm hiểu chúng tôi thấy những việc bà Nga làm gồm:

– Tư vấn pháp luật cho những người lao động ở Đài Loan biết để đòi quyền lợi chính đáng của mình;
– Tuyên truyền cho người dân về dân chủ, về quyền con người, các quyền của người dân được quy định tại Hiến pháp Việt Nam và Công ước của Liên Hiệp Quốc về các quyền dân sự, chính trị mà Việt Nam là thành viên; bày tỏ cảm thông, đoàn kết, giúp đỡ người dân cùng khổ bị áp bức;
– Bày tỏ sự phẫn nộ, lên án hành động xâm lược, gây hấn của Trung Quốc đối với chủ quyền của Việt Nam;
– Bày tỏ sự phẫn nộ, lên án những hành vi chà đạp lên pháp luật, áp bức dân lành;
– Bà Nga chưa đưa ra một thông tin nào bịa đặt, xuyên tạc.
Những hoạt động này của Bà Trần Thị Nga hoàn toàn phù hợp với pháp luật Việt Nam, thể hiện trách nhiệm của một công dân đối với đất nước, với xã hội, đúng đạo lý, không phải là tội. Tuy nhiên, việc làm của Bà Nga đã làm khó chịu cho những cá nhân và nhóm lợi ích vì quyền lợi ích kỷ của họ.

c) Việc bắt bà Trần Thị Nga vào những ngày giáp Tết cổ truyền trong khi hoàn cảnh của bà một mình đang phải nuôi 2 con nhỏ là một việc làm phi đạo lý, trái pháp luật.”
Và trong Mục II của Tuyên bố là Chúng tôi, những cá nhân và tổ chức ký tên cảnh báo: Việc bắt bà Trần Thị Nga sẽ gây nên làn sóng phản đối trong nước và quốc tế, làm tồi tệ thêm tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Việc bắt giam Bà Nga không thể làm nhụt chí những người có lương tri, tâm huyết và can đảm. Ngược lại, phong trào đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, phản đối mọi sự khủng bố bạo ngược càng thêm mạnh mẽ.
Cũng như bao Tuyên bố hoặc Thỉnh nguyện thư khác, theo Mục sư Hùng thì việc ký tên vào Tuyên bố yêu cầu trả tự do cho bà Trần Thị Nga tuy rất khó để đủ áp lực buộc nhà cầm quyền CSVN đáp ứng nhưng cũng sẽ đem lại những hiệu quả nhất định. Mục sư Hùng chia sẻ:

“Từ trước tới giờ, khi có những Thỉnh nguyện thư kêu gọi ủng hộ việc gì đó xét thấy có lợi cho nhân dân, cho lợi ích quốc qia dân tộc thì tôi đều tham gia ký tên ủng hộ. Mục đích ký tên là bày tỏ quan điểm của cá nhân và mong muốn quan điểm này được chuyển tải tới mọi người thông qua các phương tiện truyền thông để mọi người cả trong nước và quốc tế biết sự phản ứng của người dân trong nước. Vì vậy, khi quan điểm được chuyển tải trên các phương tiện truyền thông là đạt được hiệu quả mong muốn rồi.”

Và chia sẻ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa:

“Từ khi tham gia công cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, tôi đã tham gia kí tên vào rất nhiều thỉnh nguyện thư loại này. Trên cương vị là thành viên trong Ban điều hành khối 8406 tôi cũng nhiều lần đóng góp soạn thảo và vận động nhiệt huyết các chữ ký cho các thỉnh nguyện thư do khối 8406 chủ trương và do các tổ chức Xã Hội Dân Sự khác.”

Theo đó, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa nói viêc ký tên vào những Tuyên bố hoặc Thỉnh nguyện thư có nội dung tương tự thật khó để lay chuyển nhà cầm quyền CSVN phải tôn trọng nhân quyền hơn, không tái diễn thêm việc bắt bớ những nhà bất đồng chính kiến hoặc nhà hoạt động nhân quyền nhưng vẫn có những hy vọng. Ông Nghĩa nói:

“Hiện tại mức độ hy vọng của tôi khi tham gia ký vào các thỉnh nguyện thư với mục tiêu đánh động lương tri nhà cầm quyền, hy vọng rằng qua các thỉnh nguyện thư như trên nhà cầm quyền chấm dứt đàn áp, bắt bớ những người bất đồng chính kiến không cao. Ta biết rằng, chính quyền cộng sản là chính quyền độc tài sắt máu. Các thỉnh nguyện thư với số lượng chữ ký còn hạn chế như vừa qua khó lay chuyển được chính sách của họ. Nhưng tôi vẫn hy vọng bắt đầu vào một thời điểm nào đó khi dân trí đạt đến mức cao hơn để chúng ta lấy được số lượng chữ ký vừa và đủ thì ít ra nhà cầm quyền cũng bị tác động và lúc đó việc đàn áp, bắt bớ chắc chắn sẽ giảm nhẹ.”
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa khẳng định:

“Cuộc cách mạng dân chủ nhân quyền chúng ta đang làm là cuộc cách mạng ôn hòa nên sử dụng hình thức thỉnh nguyện thư và vận động chữ ký vẫn là một công việc cần thiết phải làm, kiên nhẫn làm trước khi chúng ta tiến hành các hình thức khác cao hơn khi thời điểm này sớm muộn rồi cũng phải đến”
Kết lời với Cali Today, Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng cũng đưa ra hy vọng của bản thân:
“Hy vọng khi những hành vi vi phạm nhân quyền bị phơi bày trước công luận sẽ được các Chính phủ, các tổ chức yêu chuộng tự do, dân chủ, nhân quyền trên thế giới ủng hộ lên án thì sự vi phạm sẽ giảm. Cũng như một kẻ xấu, nếu bị vạch mặt chỉ tên và lên án trước công luận sẽ phải hạn chế hoặc từ bỏ việc làm xấu.”./.


THIÊN HÀ
Nguồn : http://baocalitoday.com/uncategorized/ky-ten-vao-tuyen-bo-yeu-cau-tra-tu-do-cho-nha-hoat-dong-tran-thi-nga.html

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

40 NĂM: Quốc Sách Tham Nhũng


Vũ Thạch

Vào khoảng thời gian này 40 năm trước, phải công nhận rằng đại đa số cán bộ, đảng viên CSVN trung và cao cấp đều khá lý tưởng và tin rằng mình đang "cứu nước". Ý đồ dùng máu người Việt để "đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc" được giữ kín trong đầu của chỉ khoảng 10 người chung quanh các ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh. Từ căn bản lý tưởng đó, hầu hết cán bộ đều sống trong sạch,  sống trong nghèo nàn, đói khát như dân.

Nhưng ngày 30/4/1975 có thể nói đã đánh dấu lằn mức khởi đầu của cuộc chạy đua "kiếm ăn" của toàn bộ guồng máy cán bộ đảng. Họ bắt đầu giành nhau từng căn hộ lớn của các gia đình miền Nam bỏ chạy ra nước ngoài hoặc bị đẩy đi vùng Kinh tế mới. Có những cán bộ phường, quận tranh cãi kịch liệt để giành nhau từng chiếc tivi, tủ lạnh trong các nhà bỏ trống. Sau chừng một năm, khi các món lặt vặt đó đã cạn, cán bộ địa phương bắt đầu nhìn và học cách lừa đảo, cướp trắng tài sản của dân từ Trung ương, qua các thủ thuật đổi tiền, đánh "tư sản mại bản", rồi
đánh luôn "tư sản dân tộc", rồi "xây, xóa, chuyển tiểu thương", ... Và chỉ vài năm sau, cán bộ nhiều tỉnh, thành đã biết tự tổ chức bán "bãi vượt biên" kiếm vàng, lập các trại tù kín để bắt những người vượt biên lén lút hoặc vượt biên từ các "bãi" khác để lột cho hết vàng rồi thả về, khỏi báo cáo. Tay nghề của cán bộ lúc đó đã tiến khá xa nhưng nhìn chung họ vẫn còn tự xem tham nhũng là chuyện xấu, phải làm lén lút, phải giấu giếm Trung ương. Và ít là tại thời điểm bắt đầu chính sách "Mở cửa" năm 1986 vì Liên Xô cắt hết viện trợ, lãnh đạo đảng CSVN vẫn còn xem tham nhũng là quốc nạn.

Nhưng từ điểm đó đến nay, tham nhũng đã tiến từ quốc nạn lên quốc sách. Nghĩa là hiện nay tham nhũng đang được chủ động xử dụng để duy trì guồng máy vận hành và bảo vệ chế độ, duy trì sự trung thành của toàn bộ hàng ngũ cán bộ đang nắm quyền. Sau 4 thập niên với mấy chục chiến dịch toàn quốc chống tham nhũng, hàng ngàn các ủy ban bài trừ tham nhũng ở mọi cấp, hàng trăm lời thề độc "nếu không diệt được tham nhũng thì từ chức" của các quan chức ở thượng đỉnh, nay lãnh đạo đảng không những hoàn toàn chịu thua mà còn chuyển qua khâu vận động cả nước chấp nhận tham nhũng như một phần của cuộc sống. Lời hứa không đánh chuột nữa vì chuột đang nằm cả trong bình quí đã được chính Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố và được các cán bộ tuyên giáo lập lại trên cả nước.

Tại sao lại như thế khi giới lãnh đạo đều biết và đã cảnh báo tham nhũng đang làm nguy hại đến khả năng lãnh đạo của đảng?

·                     Lý do thứ nhất rất đơn giản: Vì những người được chỉ thị đi diệt tham nhũng ngày nay đều có khối tài sản lớn hơn nhiều những kẻ mà họ có trách nhiệm điều tra hay trừng phạt. Càng mở thêm các chiến dịch phòng chống tham nhũng họ càng giàu nhanh nhờ các món quà chạy án.

·                     Lý do thứ nhì cũng đơn giản không kém: Vì các quan chức ở thượng đỉnh, những người có thẩm quyền đề xuất các chiến dịch phòng chống tham nhũng, đều biết "chúng ta cùng giàu như nhau cả". Cấp bậc càng cao mức giàu càng vĩ đại vì mạng lưới đàn em bên dưới "cư xử đúng phép tắc" càng rộng. Và khi đã như thế, ai lại nỡ tước đoạt chính mình, vợ mình, con mình?

·                     Lý do thứ ba: Vì tham nhũng đã tràn ngập như nước lụt và quá hiển nhiên trước mắt mọi người hàng ngày. Làm sao giải thích được những quan chức đã và đang "cống hiến mọi thời giờ, năng lực và cả cuộc đời cho cách mạng" và chỉ dùng những giây phút hiếm hoi còn lại cuối ngày đã đủ để quấy lên những núi tài sản ở cấp hàng tỉ mỹ kim? Hiện tượng thiên tài đó lại không hiếm, từ các cố quan chức như Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Hữu Thắng, ...; đến các cựu quan chức như Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, ...; đến các quan chức đương thời như Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Xuân Phúc, v.v...

·                     Lý do thứ tư cũng hiển nhiên không kém: Vì tất cả mọi người, từ lãnh đạo đến các cán bộ trong đảng và những đối tượng đang phấn đấu vào đảng đều biết hiện nay chỉ còn một qui luật vận hành duy nhất trong cả guồng máy, bất kể ở ban ngành nào. Đó là, cấp trên ghi tâm: "Phải cho ăn mới nuôi được sự trung thành";  và cấp dưới vững tin: "Cứ trung thành là còn có ăn". Qui luật trên hiển nhiên đến độ nó được viết ra công khai trong bài bản huấn luyện tư tưởng cho đảng viên và được dùng để thu hút đảng viên mới, dưới tiêu đề "Chỉ biết còn đảng còn mình".

Tuy nhiên, quốc sách tận dụng tham nhũng này vẫn chưa phải là giải pháp hữu hiệu cho lãnh đạo đảng vì 2 khó khăn sau đây:

Hệ thống cán bộ ngày càng phình lớn quá nhanh. Mỗi ghế mới được đẻ ra, từ địa phương đến trung ương, đều lập tức trở thành món hàng bán được giá, và giá ngày càng cao. Từng cán bộ đã bỏ tiền mua ghế, do đó, phải kiếm ăn ngay để lấy lại vốn và sinh lời, kể cả việc đẻ thêm các ghế mới bên dưới mình để bán. Áp suất kiếm ăn của mỗi cán bộ mới lên nắm quyền càng nặng nề, thúc bách khi đương sự biết cái ghế mình đang ngồi, dù được mua với giá đắt, vẫn có thể mất vì người bán trở mặt, vì có người khác cũng muốn chen vào và đang trả giá cao hơn, hoặc vì ô dù lớn hơn ở phía trên bị thay thế. Tóm tắt là số miệng đòi ăn trong hệ thống cán bộ đang gia tăng liên tục theo cấp số nhân.

Cùng lúc đó các nguồn "lương thực" đang cạn dần. Hầu hết các viện trợ quốc tế, các khoản cho vay của các ngân hàng phát triển để xây những dự án lớn đều đã biến mất, vì tình trạng rút ruột công trình quá trầm trọng trong lúc thi công và tình trạng bỏ mặc công trình hư hại sau khi xây xong. Các hãng xưởng quốc tế cũng rút hầu hết các ý định đầu tư ra khỏi Việt Nam (và Trung Quốc) để chuyển qua Thái Lan, Indonesia vì hệ thống luật pháp tại đó bảo đảm hơn, cũng như các chi phí "bôi trơn" thấp hơn nhiều. Hiện nay cũng không còn hiện tượng các tập đoàn kinh tế và tổng công ty dưới quyền Thủ tướng Nguyền Tấn Dũng tha hồ xài tiền vay quốc tế mua hàng phế thải rồi chia nhau "khoản lời". Các vụ mua sắm tàu ngầm, hỏa tiễn cũ với giá hàng mới cũng không còn ngân quĩ để tiếp tục. Những nỗ lực hốt tiền lẻ như các lệ phí mới tại trường học, tại nhà thương, tại công sở, đặc biệt các trò "đẻ luật tại chỗ" để đòi tiền của CSGT, ... dù gia tăng nhiều nhưng vẫn không đủ ở cấp hệ thống để chia chác.

Chính tình trạng "cám ít, lợn nhiều" đó đã dẫn đến hiện tượng nở rộ các sáng kiến kiếm ăn mới ngày càng táo bạo: Các đường dây dẫn người, bán người, cho thuê nô lệ Việt tại nước ngoài đang lan từ Đông Á, Đông Nam Á, sang các nước Trung Đông, Đông Âu, Tây Âu, và đến tận Phi Châu; Tài nguyên quốc gia  từ dầu hỏa đến than đá đến cát trắng đến cao su được bán gấp với giá càng lúc càng rẻ; Khắp nơi khởi công xây cất các công trình vô lợi vô ích nhưng vô cùng mắc tiền: tượng đài vĩ đại nơi này, tháp cao nhất thế giới nơi kia; Thành phố nào cũng lên kế hoạch "chỉnh trang đô thị" với trọng tâm cắt hàng ngàn cây cổ thụ đem bán; Tỉnh nào cũng nghiên cứu cách "bảo trì sông ngòi" với trọng tâm lấp bớt lòng sông để bán mặt bằng cao cấp. Và nay đã bắt đầu ló dạng những đường dây cung cấp nội tạng con người với giá phải chăng.

Nhưng có lẽ áp suất mạnh nhất đang thúc đẩy guồng máy cán bộ kiếm ăn càng lúc càng man dại là điều mà chính họ đã nhận ra rất rõ: không một chế độ nào với tầm vóc và tốc độ nạo khoét quốc gia như hiện nay có thể tồn tại được. Sụp đổ là hậu quả chắc chắn, chỉ không biết ngày nào thôi. Chính vì vậy mà họ càng phải ăn gấp rút hơn nữa và càng phải chuyển tài sản nhanh chóng hơn nữa ra khỏi Việt Nam. Dịch xâu xé đất nước đã lên tới mức gần như điên loạn, không khác gì bầy cá mập xông vào một con mồi đang tuôn máu.

Còn ai thấy 40 năm vẫn chưa đủ?

Vũ Thạch

DienDanCTM

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

THƯ NGỎ VỀ GIẢI QUYẾT THẢM HỌA FORMOSA


THƯ NGỎ VỀ GIẢI QUYẾT THẢM HỌA FORMOSA




THƯ NGỎ

Về giải quyết thảm họa Formosa


Kính gửi: - Tổng thống, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng Chính phủ Đài Loan

- Các tổ chức, hiệp hội bảo vệ môi trường quốc tế

- Những người yêu chuộng công lý và bảo vệ môi trường

Kính thưa quí vị,

Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, là nạn nhân trực tiếp và gián tiếp của thảm họa môi sinh do Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh – một chi nhánh của Tập Đoàn Formosa Đài Loan – gây ra tại bốn tỉnh miền Trung Việt Nam, điều mà người dân Việt Nam chúng tôi gọi là “Thảm họa Formosa”.

Trước hết, chúng tôi tin tưởng các tổ chức, cá nhân hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường, Chính phủ và nhân dân Đài Loan là những người quan tâm sâu sắc đến ô nhiễm môi trường sống và hệ quả của nó lên con người. Các nỗ lực bảo vệ môi sinh của quý vị trên toàn thế giới và tại Đài Loan đã cho thấy rõ quyết tâm đó. Vì thế, chúng tôi gửi thư này đến quý vị với mong muốn nhận được sự trợ giúp để giải quyết thảm họa Formosa.

Tháng 4/2016, Công ty Formosa đã thải một lượng lớn chất thải độc hại ra biển miền Trung Việt Nam gây ô nhiễm nghiêm trọng kéo dài hơn 250 km bờ biển làm sinh vật chết hàng loạt. Cá, tôm, san hô và nhiều loại thủy sản chết làm hệ sinh thái thềm lục địa miền Trung Việt Nam bị phá hủy, theo đánh giá phải mất hàng chục năm mới có thể khắc phục hậu quả này. Ngoài ra, độc tố từ chất thải công nghiệp đang tích tụ vào trầm tích đáy biển là hiểm họa có thể gây bệnh tật nguy hại cho tương lai lâu dài của người dân Việt Nam.

Thảm họa Formosa đã phá hủy nguồn thủy sản, là nguồn thực phẩm chính yếu, truyền thống của người dân Việt Nam. Bên cạnh đó, thảm họa này đã cướp mất nghề nghiệp của hàng trăm ngàn lao động trong các ngành đánh bắt, nuôi trồng, chế biến thủy sản, dịch vụ hậu cần nghề cá. Các nghề nghiệp liên quan như du lịch, khách sạn, nhà hàng... cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhiều gia đình lâm vào cảnh túng quẫn do thất nghiệp, nhiều người phải bỏ quê hương xứ sở đi mưu sinh ở những nơi xa. Nhiều trẻ em có nguy cơ rơi vào cảnh thất học do gia đình mất nguồn thu nhập.

Bên cạnh đó, chúng tôi còn đối mặt với nguy cơ mắc các chứng bệnh nan y như ung thư, dị tật, quái thai, thần kinh... do ăn phải thực phẩm bị nhiễm độc tố kim loại nặng do Formosa thải ra tồn lưu trong biển. Kinh hoàng hơn nữa khi báo chí đã tiết lộ nhiều thông tin cho rằng, Formosa không chỉ xả thải ra biển mà còn chôn chất thải rắn nhiều nơi trên đất liền và cả nguồn khí thải cũng chứa nhiều độc tố. Chúng tôi thật sự rất hoang mang lo sợ cho sức khỏe, tính mạng của chúng tôi và tương lai giống nòi của chúng tôi.

Chính vì thế, chúng tôi rất cần sự hậu thuẫn của các cá nhân, tổ chức hoạt động trong lĩnh vực bảo vệ môi trường lên tiếng bênh vực và có những hoạt động thiết thực để trợ giúp chúng tôi trong thảm họa này. Cách riêng, chúng tôi rất mong quí vị hữu trách trong Chính quyền Đài Loan sử dụng thẩm quyền của mình để buộc Formosa phải hành xử có trách nhiệm trong hoạt động sản xuất kinh doanh trên đất nước chúng tôi, tôn trọng môi trường sống của người dân Việt Nam, đồng thời đưa ra phương án cụ thể để khắc phục thảm họa, trả lại môi trường trong sạch và đền bù thỏa đáng cho các nạn nhân.

Chúng tôi rất mong được sự trợ giúp từ quý vị.

Chân thành cảm ơn!


Để ký vào Thư Ngỏ này, xin theo đường dẫn sau đây: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfaWc2mWAooqbZycia7qkGYShwCUOOIrBK-hey9vN4m9O5gyQ/viewform

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

TÂM SỰ CỦA MỘT CÔNG AN TRẺ ĐÁNH CHẾT DÂN



   Con người phải có nghề, lớn lên tôi may mắn kiếm được một nghề. Tôi làm công an. Lúc đầu, tôi nghĩ đơn giản, không nghĩ hạnh phúc xa xôi. Có những thứ căn bản là được rồi: tất cả những thứ mang trên người đều được phát, có tiền lương đủ ăn.

   Vào nghề rồi, càng có kinh nghiệm thì càng nhiều sức ép. Cấp trên giao chỉ tiêu: phải đưa về được bao nhiêu án, phải thu tiền phạt đủ chỉ tiêu nộp ngân sách, đặc biệt là khoản thu nhập riêng cho sếp phải đủ.

   Tôi làm bên điều tra, tiền nộp cấp trên không bắt buộc cố định, nhưng án thì phải phá bằng được nên tôi phải dùng mọi thủ thuật để để hoàn thành nhiệm vụ, cho dù phải bỏ tiền túi mua đá lạnh để ủ vào bộ phận sinh dục của nghi can, hay là mua kim để chích. Chuyện tung chưởng, dùi cui là quá bình thường.

   Bạn tôi làm bên giao thông, không phải dùng thủ thuật như tôi, nhưng áp lực số tiền cống nộp cho cấp trên hàng tháng: một tháng mấy chục triệu. Nó than là mỗi lần nhận tiền "dân cho" cũng nhục, nhưng không có thì bị chuyển đi làm hậu cần, vệ sinh, thậm chí cho ngồi chơi hưởng lương.

   Tôi không có trình độ vì làm công an chủ yếu là học luyện thể lực, đau hết cả thân xác. Học chữ ít nhưng vào đầu chẳng được bao nhiêu. Hơn nữa toàn là mấy môn của Marxist, Angele, Lenin, Hồ Chí Minh. Thú thật, tôi học mà không hiểu. Phương pháp để đạt điểm là nói cha mẹ bán lúa non, đến gặp giáo viên, và không yêu cầu gì nhiều, xin cho con đạt điểm 5 là tốt rồi.

   Giờ ra đi làm, sếp thì ra chỉ tiêu mà không cần biết trong cộng đồng có tội phạm nhiều hay ít, trên đường người đi lại nhiều hay ít, án phải có, tiền phải đủ. Vì vậy công an như tôi, phải làm mọi cách cho có sản phẩm để báo cáo, sinh ra bực bội nên việc đánh người không thể tránh. Đảng dạy, chiến đấu quên thân. Vì vậy khi đánh người, chúng tôi quên hết nhân bản, phẩm giá. Trong đầu chỉ nghĩ là go go go, alle alle alle!


   Làm cái gì nhiều đều cho ra sản phẩm. Giờ đã đánh chết người, cảm thấy có gì đó bất ổn, nhưng nghĩ cho cùng thì cũng do cấp trên. Mà tôi nghe nói cấp trên không chỉ có một cấp, mà cấp trên lại có cấp trên nữa của nó. Nên giờ tôi cũng không biết được là do cấp nào. Tôi chỉ biết chung chung đoàn, đảng là cha mẹ của công an. Công an ép dân, nhưng đoàn đảng ép công an.

Nguồn : https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1849344158683267&set=a.1386572371627117.1073741828.100008231020747&type=3&theater

05 January 2017

TƯỜNG TRÌNH BUỔI KỶ NIỆM I NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI GIÁO CHỨC CHU VĂN AN



   Hôm qua 4/1/2017 tại Hà Nội, Hội Giáo Chức Chu Văn An phía Bắc họp mặt kỷ niệm một năm ngày thành lập hội (5/1/2016 - 5/1/2017). Do điều kiện sinh hoạt, hội không thể mời hết được nhiều khách quý đến tham dự buổi kỷ niệm. Mặt khác, do điều kiện của một số các thầy, khách mời không đến tham dự được vì hoàn cảnh đặc biệt nhưng rất quan tâm và chúc cho buổi kỷ niệm diễn ra được suôn sẻ, thành công.
  
    Chương trình của buổi kỷ niệm.
   
   Phần I – Tuyên bố lý do và giới thiệu các thành phần có mặt trong buổi kỷ niệm. Đầu buổi họp, nhà giáo Vũ Mạnh Hùng xin được thay mặt ban điều hành của hội tuyên bố lý do, nội dung của buổi họp mặt, giới thiệu các vị khách quý và các thành viên của hội.
   
   Phần II - Phát biểu của các vị khách và các thành viên trong hội.
   
   Phần III – Liên hoan và chia sẻ về những vấn đề trong cuộc sống hiện tại.
   
   Buổi họp đã diễn ra trong không khi thân tình, cởi mở, hài hòa. Tất cả các ý kiến đều rất tâm huyết xoay quanh vấn đề góp phần chấn hưng giáo dục nước nhà. Đặc biệt các thầy trong hội lắng nghe được những ý kiến quý báu của hai nhà nghiên cứu, yêu dân chủ, ghét độc tài của giáo sư Nguyễn Khắc Mai (giám đốc Trung Tâm Minh Triết) và Tiến sĩ Trần Nhơn (Nguyên Thứ Trưỏng bộ Thủy lợi).

   Tóm lại mọi ý kiến trao đổi, chia sẻ đều nhất trí : Có một nền giáo dục tốt đất nước mới có được nhiều hiền tài, mới có được những lãnh đạo có trình độ và có đầy đủ cả tâm và tầm để lãnh đạo đất nước. Buổi gặp mặt kéo dài hơn ba giờ đồng hồ và chia tay trong sự lưu luyến của mọi người. Sau đây là một số hình ảnh của buổi kỷ niệm.

MỘT NGÀY KỶ NIỆM BUỒN

Phạm Minh Hoàng
   Hôm nay 5/1/2017, đánh dấu 1 năm ngày ra đời của Hội Giáo Chức Chu Văn An, một tập thể gồm các Thầy, Cô có ưu tư đến tình trạng giáo dục của nước nhà.
   
   Cách đây đúng 1 năm, buổi lễ ra mắt dự trù được tổ chức tại Hà Nội, mảnh đất ngàn năm văn vật – đã bị “vật” thừa sống thiếu chết, khiến các Thầy Cô phải ra mắt online. Rồi trong suốt một năm qua, các sinh hoạt định kỳ cũng ít nhiều bị giới hạn. Vài Thầy Cô đã phải xin ngưng vì áp lực đến từ địa phương hoặc cơ quan. Có muốn làm một cái gì cũng phải lén lút như ăn trộm. Điều đó cắt nghĩa tại sao các hoạt động dự trù ban đầu phải đình trệ, và chỉ có thể duy trì một cách cầm chừng.
   
  Từ ngày hôm qua, việc canh gác trước cửa nhà các hội viên trở nên “nóng” hơn thường ngày. Người chưa bị canh thì có 2, 3 “bảo vệ”; người đã “được bảo vệ” thì hôm nay có đến nửa tiểu đội với sắc mặt khẩn trương. Nghe ai đó nói, Việt Nam sắp gia nhập TPP nên các nghiệp đoàn độc lập, các tổ chức xã hội dân sự sẽ “được phép” hoạt động. Căn cứ những bạo lực xảy ra với các bạn trẻ gần đây và tình trạng căng thẳng của ngày kỷ niệm hôm nay thì mơ ước cực kỳ đơn giản ấy xem ra còn quá xa vời.
  
   Trong những điều kiện như thế, việc tổ chức được một cuộc họp mặt đơn sơ cũng là một thành công (!). Chúng tôi xin đăng lên đây để mọi người được biết. Biết được sự “tự do gấp ngàn lần tư bản” của một thành viên Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc !
https://www.facebook.com/phamminh.hoang.351/posts/10206179553927015

https://www.facebook.com/manhhung.vu.566790/posts/637040773169167?pnref=story


Cả làng FB ơi, hàng phố nhà tôi hỏi, không hiểu ngày mai có chuyện gì mà công cụ của đảng canh trước, canh sau nhà tôi hơi bị đông, tốn tiền thuế của dân quá. Hiện nay tôi vẫn chưa lý giải được. Hàng phố nói, đảng cho công cụ canh nhầm nhà ông nên trong năm qua mới có tới 6 quan chức cao cấp của đảng tham nhũng ôm hàng ngàn tỷ trốn biệt, mất tăm đảng vẫn không biết tìm kiểu gì, botay.com luôn: người thì nói đảng sợ người lương thiện, trông coi người lương thiện thì xã hội mới thối nát như thế....Còn chuyện cụ thể thì ai có thể đoán được chuyện gì thì đoàn giúp, xem nhận xét và võ đoán của dân phố tôi thế nào..

Thích
 Bình luận
16 bình luận
Bình luận
Nguyễn Thị Thái Lai Chắc bọn nó sợ anh chạy thể dục mệt...lăn ra chết giống như vụ cậu đánh bạc í
Thích
 Trả lời
1
 20 giờ
Ngô Thị Hồng Lâm thằng Trịnh Xuân Thanh thì không canh để nó ẳm 3 ngàn hai trăm tỉ trốn mất, đi canh toàn là nhà giáo.
Thích
 Trả lời
2
 20 giờ
Le Anh Hung Tiên sư chúng nó!
Thích
 Trả lời
2
 20 giờ
Ngoc Nhi Nguyen Chắc sợ thầy giáo đi ra Bình Định giúp đỡ gia đình thanh niên vừa bị đánh chết
Thích
 Trả lời
2
 20 giờ
An Lê · Bạn bè với Phạm Thanh Sơn và 582 người khác
Chú đi kiếm mắt mèo rải vào chỗ chúng nó ngồi,tự khắc chúng nó gãi như khỉ.
Thích
 Trả lời
1
 19 giờ
Diệu Hương Đảng ta có mà bù cac cho Trịnh Xuân Thanh, đảng chỉ quen bắt nạt dân lành.
Thích
 Trả lời
2
 19 giờ
Trương Minh Hưởng Hết chỗ để mà nói với bọn khuyển canh nhà rồi giở chò cắn bậy
Thích
 Trả lời
1
 19 giờ
Hoàng Thị Như Hoa CácThầy giáo đã là Yếu nhân quan trọng ngang TBT và CTN nên mới được an ninh của đảng đặc biệt quan tâm như thế đấy.
Thích
 Trả lời
1
 19 giờ
Trần Văn Nam Chú cho chúng nó ít cứt để khỏi thèm ạ
Thích
 Trả lời18 giờ
Van Cung Nguyen Nỗi đau của dân VN là phải đóng thuế để nuôi lũ khuyển chỉ biết "còn đảng còn mình"
Thích
 Trả lời18 giờ
Nguyên Huyền Nguyễn · 604 bạn chung
Nhà em cũng vậy. Không biết có chuyện gì mà chó nhà thì xích hết rồi mà chó đảng canh vườn chuối xuốt
Thích
 Trả lời
3
 17 giờ
Thanh Tung Ha dự là mai đổi tiền, mà anh lại có nhiều tiền quá nên sợ anh tẩu tán thôi mà!
Thích
 Trả lời15 giờ
Vuong Hung Nguyen Chuyện bác Mạnh Hùng Vũ hay thiệt  ! Tôi cũng thách đố bà con, ném đá vỡ đầu quan tham mà không vỡ bình ! Ném cho vễ cái bình đó đi bà con !

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Thích
 Trả lời
1
 9 giờ
Tan Thai · Bạn bè với Trần Thị Thảo và 6 người khác
Gặp nhà tôi xin lỗi tui quậy cức với nước lên cao tui tạt xuống thúi chạy mất dép
Thích
 Trả lời8 giờ
Mạnh Hùng Vũ Anh Tổng bí đảng trưởng đâu. Anh nhốt "quyền lực vào lồng pháp luật" bằng cái gì mà sao an ninh lại đang đi làm những chuyện bất lương, các anh biến an ninh thành an khuyển, canh gác tôi suốt chiều, đêm qua cho đến nay ??? Tại sao anh "lãnh đạo trực ti...Xem thêm

Trong hình ảnh có thể có: giày và trong nhà
Thích
 Trả lời
2
 1 giờ
Trần Thị Cẩm Thanh nhà cháu cũng bị canh 
Thích
 Trả lời55 phút